Chúng tôi không thể trò chuyện, chia sẻ, anh đã chọn một người bên ngoài để bộc bạch.
Từ một người toàn tâm toàn ý cho công việc, tôi gần như mất hết động lực, đầu óc chỉ nghĩ đến chuyện đánh bạc để gỡ nợ.
Người ta vẫn bảo “không gì sướng bàng lấy chồng gần”, ấy thế nhưng cái sướng của người này đôi khi lại là nỗi cực nhọc của người khác.
Những lời nói chê trách dịp tết, tận một - hai tháng sau vẫn đủ sức kéo tụt nguồn năng lượng mà lẽ ra cô cần nuôi dưỡng mỗi ngày.
Khi tim có vấn đề, chuyện “yêu” liền bị gạch tên khỏi các hoạt động của người yếu tim, bị coi là “môn thể thao rủi ro, mạo hiểm”.
Ban đầu tôi cực kỳ hạnh phúc và biết ơn chồng, nhưng rồi tôi đã thấm đòn.
Vợ bật khóc: “Em thiếu nợ nhiều lắm, tới 7 tỉ đồng”. Anh nghe như sấm nổ bên tai, bàng hoàng nhìn vợ…
Bài học “tết vui khi tâm mình bình an" tuy đơn giản nhưng tôi chưa học được. Tết mà kẹt tiền quá thì chẳng có gì vui!
Tết với vợ có lẽ chính là những bận rộn thân quen, là những đong đếm thân thương, siết chặt chi tiêu sau một năm vất vả.
Thương con gái đã có cháu nội ngoại vẫn lẻ loi, mẹ cho chị miếng đất nhỏ trong tổng diện tích đất nhà bà.
Chị đang lần lữa thì anh mở lời: “Anh yêu một cô gái. Từng tuổi này anh mới biết thế nào là tình yêu đích thực. Chúng ta ly hôn đi”.
Sau lần đổ nợ đó, tôi đã thay đổi việc "tận thu", siết tiền bạc chồng, nhưng nỗi sợ nợ nần cứ đến dịp cuối năm lại ám ảnh.
Nếu sự “chì chiết” của bà vừa phải, không đến nỗi cạn tàu ráo máng, có lẽ bạn “cứ” tiếp tục nhún nhường.
Chồng nói nếu tôi không tự giải quyết được món nợ đó thì chia tay và đừng mong gì đến việc nuôi 2 con.
Anh ra mở cửa nhưng không cho chị vào nhà mà chỉ giật chùm chìa khóa. Nhìn cánh cửa đóng sầm trước mặt mình, chị tủi nhục đến bật khóc.
Tuổi trẻ tìm được người tâm đầu ý hợp đã khó, huống chi tuổi trung niên. Phải thật nhiều cơ duyên...
Có người sẽ yêu rất nhiều lần trong cuộc đời mình, nhưng cũng có người đi hết cả thanh xuân lẫn trung niên vẫn không mảnh tình vắt vai.
Đồng nghiệp xúm vào chê trách vợ tôi hiền quá, khi vợ thú nhận vợ không có quỹ đen.
Đêm Giáng sinh, chị chấp nhận điều ra tiếng vào, chấp nhận việc chồng ở bên vợ cũ, con thơ.
Cuối năm, khi người này thu hồi vốn, cũng là lúc người khác bị chủ nợ gõ cửa, xiết nợ. Bi kịch tài chính đang ảnh hưởng trực tiếp tới hôn nhân...
Nếu không còn mơ ước và hy vọng vào những điều đẹp đẽ (dù không chắc những mơ ước ấy có thành sự thật) thì cuộc sống này buồn tẻ biết bao...
2 giờ đồng hồ sáng thứ Bảy trở thành nỗi “bất hạnh hôn nhân” của chị.
Các bạn chê cháu nhỏ con, “pê đê”, không cho chơi cùng; chửi cháu ngu khi cháu trả lời sai… Quá đáng hơn, họ còn “bốc hốt” cháu.
Nếu xung quanh không ai tâm lý, hiểu biết, chia sẻ, người phụ nữ đang đối phó với những khủng hoảng tuổi trung niên dễ thấy cô đơn trong nhà.
Vì cái tật “ôm hết đắng cay”, chị luôn trong trạng thái mệt mỏi, chịu đựng. Khi chuyện vượt quá giới hạn chịu đựng, chị lại không tiếc lời trách mọi người.