PNO - Gần 70 tuổi đầu mà bạn đi chơi phải xin phép mẹ, hệt như ngày xưa còn nhỏ. Mẹ bạn hỏi cặn kẽ con đi đâu, với ai, khi nào về...
| Chia sẻ bài viết: |
Cao Hữu Bình 07-02-2023 07:31:14
Giờ mình đã là Cha là Mẹ rồi, tình yêu của mình cho con cái thế nào thì Cha Mẹ mình đã cho mình như thế rồi,hảy đặt mình vào tâm trạng Mẹ Cha ,bạn sẽ có những cảm xúc thật sâu ,thật thấm để cho mình có nhiều việc làm hiếu nghĩa với cha mẹ hơn trong tâm trạng tự nguyện :mình là 1 phần thân thể của Ba mẹ
Hà Phạm 06-02-2023 10:55:46
Cha mẹ không bao giờ muốn làm phiền con cái nhưng khi về già các cụ thường bị các triệu chứng tuổi già dẫn đến suy giảm sức khoẻ, trí tuệ và từ đó mới có câu 1 già 1 trẻ bằng nhau. Ai không muốn sống khoẻ và chết nhanh nhưng mỗi người mỗi số phận và bạn hãy cứ yêu và vui vẻ đón nhận những điều như đầu bạc vẫn phải xin phép mẹ đi chơi vì trong mắt cha mẹ chúng ta vẫn là đứa con bé bỏng ngày nào sống trong tình yêu thương vô bờ bến. Thêm nữa việc đi hỏi về thưa là truyền thống của các gia đình có nề nếp và cần phát huy để xã hội trong cái mới vẫn đan xen nét đẹp của truyền thống nhằm tạo dựng xã hội ngày càng tốt hơn văn minh hơn
Khi thời gian đi qua, mong mỗi người sẽ không để những điều chưa trọn vẹn trong quá khứ phủ bóng quá lâu. Điều gì xảy ra đều cần phải xảy ra.
Vậy là chị thành đàn bà cũ. Đàn bà cũ lặng lẽ cầm tờ quyết định ly hôn bước ra khỏi tòa.
Ngoài 40 tuổi, cuộc đời Ngân giống như cuốn sách chương nào cũng viết dở dang nhưng mỗi chương đều mở ra một câu chuyện thú vị.
Mái ấm có thể đổi thay hình thù, nhưng trái tim trẻ thơ nên được giữ trọn vẹn bằng tình yêu thương.
Chị chồng vô tư, ỷ lại, ngày nào cũng đưa con qua nhà mẹ ruột ăn uống khiến tôi trở thành osin phục vụ đại gia đình chồng.
Có những giai đoạn mệt mỏi, ta cứ cho phép bản thân dừng lại mà chẳng cần có kế hoạch gì phía trước.
Mẹ vẫn đang nằm đó mà anh em đã tính đến chuyện bán nhà để chia tài sản, không nghĩ gì đến hoàn cảnh của tôi.
Người ta nhận thấy con người cũng có một chiếc đồng hồ sinh học riêng cho việc trên giường.
Tôi đớn đau, dằn vặt và tự hiểu rằng đã đến lúc phải tháo chạy khỏi cuộc tình tội lỗi này. Thế nhưng phải chạy về đâu thì tôi không biết.
Ngày mới cưới, mỗi khi có dịp ở gần nhau, anh đều tìm cách gần gũi chị. Chị từng xem đó là thước đo tình yêu anh dành cho mình.
Trang thương chồng nhưng không biết phải làm sao. Tháng nào vợ cũ của anh cũng kiếm chuyện khiến tổ ấm cô vun vén không lúc nào được bình yên.
Không phải cứ hễ không thân thiết được với mẹ chồng là hôn nhân rơi vào bi kịch. Hôn nhân, suy cho cùng, là chuyện của 2 người: bạn và chồng bạn.
My nhận ra quan trọng không nằm ở 1 tỉ hay bao nhiêu, mà là bản thân My đã tìm thấy niềm vui ở công việc, cuộc sống.
Bình yên không nằm ở quá khứ, cũng chẳng ở nơi nào xa, mà ở chính khoảnh khắc mình còn đủ tĩnh để sống trọn một ngày bình thường.
Tờ đơn ly hôn cùng lá thư gửi mẹ chồng và chồng nhuốm đầy nước mắt được chị đặt lên bàn ăn...
Chị thì chờ còn anh thì mãi vô tâm. Hay có lẽ anh cũng đang chờ chị làm một điều gì đó?
Món quà của con trai tôi đến từ ông già Noel, còn món quà của tôi là khi được sếp tăng lương, chồng về sớm, đón con, vào bếp nấu ăn...
Điều đáng sợ hơn là sống bên nhau cả đời mà không còn dám nói thật về cảm xúc của mình mỗi khi chạm tới ví tiền.