PNO - Mỗi khi nghe thấy lời chướng tai, hãy đặt tay lên bụng nói với con rằng mẹ con mình không quan tâm, mẹ con mình đang bận hạnh phúc.
| Chia sẻ bài viết: |
Thắm 08-02-2026 07:23:52
Tới bây giờ khi con lớn rồi, ra trường rồi mà tôi vẫn day dứt, đau xót vì không cho con được gia đình trọn vẹn. Vì sự cố chẳng đặng đừng tôi đành lựa chọn ly hôn nhưng lựa chọn ấy không dễ dàng gì cả. Con tôi chưa than thở bao giờ nhưng sâu thẳm trong mắt cháu là nỗi buồn vô tận. Khi cháu quen bạn trai, gia đình họ dù rất quí con tôi nhưng vẫn ái ngại vì cha mẹ con dâu tương lai ly hôn. Họ ngại là có cơ sở, có lý của họ. Dù tôi bù đắp cho con bao nhiêu đi nữa thì vẫn chẳng cách nào khoả lấp được sự khiếm khuyết về tinh thần cho con. Thế nên cực chẳng đã thôi.
Công 08-02-2026 07:15:43
Người ta cực chẳng đã mới đơn thân.
Toàn 08-02-2026 07:00:42
Chị cần nhìn xa hơn về đứa trẻ sau khi lớn lên ra sao, bé có hạnh phúc không, có lớn lên phát triển toàn diện không, cảm nhận của bé ra sao chị nhé...
Thịnh 08-02-2026 06:57:41
Giá trị, chuẩn mực đạo đức của phụ nữ thời nay thật lạ. Tôi thì nghĩ nếu đã muộn với thiên chức làm mẹ thì cứ tiếp tục vậy đi. Chỉ vì bỗng dưng muốn sinh con mà không nghĩ cho tương lai đứa trẻ à? Nó có muốn được sinh ra trong gia đình khiếm khuyết bố không? Hay tất cả chỉ là suy nghĩ ích kỷ từ phía người mẹ?
Hoàng Hoa 08-02-2026 06:54:10
Đơn thân thì hạnh phúc thế nào được, người mẹ chỉ là đang dối lòng, tự trấn an bản thân. Đầy đủ vợ chồng nuôi dạy con còn khó, huống hồ là vừa làm mẹ, vừa bươn trải cuộc sống lo kế sinh nhai, thời gian nào mà chị dành cho con nữa? Còn nếu dành nhiều thời gian cho con thì con chị lại kém cạnh, thiếu thốn về điều kiện vật chất hơn bè bạn. Mấy người đơn thân mang trong mình suy nghĩ thù hằn cuộc sống, ghét bỏ hôn nhân. Dù cố ra vẻ nhưng con cái của họ cũng sẽ bị ảnh hưởng, lớn lên đứa trẻ sẽ không coi trọng giá trị của hôn nhân và gia đình. Luôn mang tâm thế kết hôn nhưng phòng thân, vì chúng nghĩ rồi sẽ tới ngày chia tay. Chưa cưới đã nghĩ sẽ bỏ. Chưa kể thiếu đi sự cứng rắn của người cha, đứa trẻ sẽ mềm yếu, ẻo lả, mẹ lại hay nuông chiều nên rất dễ hư và không bản lĩnh khi đương đầu với khó khăn trong cuộc sống. Trong thâm tâm của đứa trẻ ấy dù tỏ ra vui đấy nhưng vẫn thầm trách mẹ mình, sao mẹ đẻ con ra làm chi khi mẹ không có chồng.
Con xem tôi như người vô hình. Tôi nói gì con không cãi nhưng mặc kệ, bỏ ngoài tai...
Em nói cái này các chị đừng ném đá. Em đang rất khó chịu với chồng, nói thẳng ra là em ghen vì chồng quá mê con.
Vấn đề không nằm ở việc họ tán tỉnh mà ở cách em phản ứng và thiết lập ranh giới.
Chồng em đã ngoại tình đến lần thứ tư, lại còn công khai chối bỏ cảm xúc của vợ. Vết thương ấy quá sâu...
Tôi vừa mở miệng, chưa kịp dạy cho con một bài học thì vợ tôi đã vội vàng lao ra như một tấm khiên chắn.
Chị không cần quá lo lắng nhưng cũng đừng xem nhẹ. Sự hướng dẫn kịp thời và nhẹ nhàng của người lớn sẽ giúp các cháu điều chỉnh rất nhanh.
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.
Trong cuộc sống hôn nhân, đôi khi sự thờ ơ còn đáng sợ hơn cả những lời cãi vã.
Điều duy nhất em có thể làm là tôn trọng quyết định của anh ấy vì đó là cách anh ấy chọn để đối diện với cuộc đời mình.