• Sáng tỏ

    19-12-2013 11:04

    PN - Thế là anh cũng thừa nhận. Mối quan hệ ngoài luồng ấy kéo dài đã ba tháng. Cô ta từng làm gần cơ quan anh, cũng có gia đình. Hai người lao vào nhau những buổi trưa và một số lần anh “công tác đột xuất”. Họ dừng lại khi chếnh choáng ban đầu phai nhạt, “phở nóng” để lâu còn rã rời hơn “cơm” và vai trò của người chồng, người cha khiến anh thường xuyên day dứt. Anh thú nhận, chị ngồi nghe trong cay đắng.

  • Thương cho đồng

    19-12-2013 08:15

    PN - Được ba mẹ mua cho xe máy, con gái lớn của thằng Hai mừng lắm. Tranh thủ ngày nghỉ, cháu chạy xe về quê khoe ông bà nội. Bà không mừng cho cháu, còn cau có: “Tuổi ăn học mà đã bày đặt đua đòi. Trước giờ đi xe đạp có sao đâu?”.

  • Chiếc điện thoại cũ

    18-12-2013 20:20

    PN - Nửa đêm, chợt tỉnh giấc, chồng thấy vợ ngồi mân mê chiếc điện thoại cũ trong ánh đèn ngủ mù mờ. Dù rất tò mò nhưng sợ vợ giật mình nên chồng nằm im ngủ tiếp. Nhưng từ hôm đó, chồng cứ bị ám ảnh bởi chiếc điện thoại cũ phím đã mờ, vỏ đã xước, vợ thường cất trong ngăn bàn trang điểm. Chồng thắc mắc tại sao vợ cứ giữ khư khư chiếc điện thoại ấy, lại thẫn thờ với nó vào lúc giữa đêm…

  • Giành giật hay yêu?

    18-12-2013 17:15

    PN - Gửi chị Hạnh Dung!

  • Mối tình đom đóm

    18-12-2013 08:05

    PNO - Anh và tôi lớn lên ở một thị trấn yên ả, cùng học ở ngôi trường hiền hòa bên sông. Anh hơn tôi hai tuổi, người Việt gốc Hoa, tính tình trầm lắng. Những buổi sớm mai, anh ngang qua ngõ nhà tôi, chúng tôi cùng đạp xe đến lớp. Đôi khi, anh chở tôi. Những buổi sáng được ngồi khép nép phía sau anh có lẽ là khoảnh khắc dịu dàng khó quên nhất của thời mới lớn.

  • Có phải tại tôi?

    Có phải tại tôi?

    17-12-2013 20:10

    PN - Khi gia đình thoát khỏi cảnh đói nghèo cơ cực, cuộc sống đủ đầy hơn, cũng là lúc chồng tôi bắt đầu chưng diện, ăn xài.

  • Kể công

    17-12-2013 16:06

    PN - Nhà này mà không có tôi thì chắc là loạn!

  • Rồi em sẽ hiểu

    17-12-2013 11:21

    PN - Em đứng săm soi rất lâu các họa tiết thủ công trên chiếc váy màu rêu vàng mới nhập về. Thấy chị loay hoay giữa mớ hàng giảm giá, em kéo tay chị lại xuýt xoa: “Đẹp quá hén chị? Nhớ hồi trước chị cũng yêu các thiết kế của hãng này. Nó hợp với chị, ướm thử đi”. Em với tay định lấy cái váy xuống, nào ngờ chị ngăn lại: “Thôi đừng, mắc lắm”.

  • Chồng khờ

    17-12-2013 07:40

    PN - Bác giúp việc tóc đã điểm bạc, da nhăn nheo nhưng cử chỉ, dáng đi vẫn còn nhanh nhẹn. Ở tuổi gần đất xa trời, bác không dễ kiếm được việc làm. Mẹ tôi thấy bác xấp xỉ tuổi mình mà vẫn phải bươn chải nên nhận bác vào làm.

  • Bắp rang mùa đông

    16-12-2013 20:15

    PN - Sau khi thu hoạch bắp vụ xuân hè, các bà, các mẹ chọn những trái bằng đầu bằng đuôi, múp míp như chú heo con, để nguyên bao ủ vài ngày, rồi phơi khô và cất trên giàn bếp làm “của để dành” cho mùa đông. Mỗi năm nhà tôi lựa khoảng vài trăm trái, phần để biếu người thân, phần để ăn. Muốn bắp khi rang nở bung hay nở lúp búp, phải chọn thời gian ủ dài hoặc ngắn. Năm nào mẹ tôi cũng chuẩn bị đủ hai loại: loại nở bung để riêng cho nội tôi, loại còn lại cho cả nhà.

  • Chồng muốn phi tang vật chứng?

    16-12-2013 16:32

    PN - ● Thùy Nhiên (30 tuổi): Chồng em luôn cài mật mã khiến em không thể mở điện thoại để xem tin nhắn. Khi em tra hỏi và nằng nặc đòi gỡ mật mã, chồng đã bực tức ném điện thoại vào tường đến bể nát.

  • Chuẩn bị để làm lại cuộc đời

    16-12-2013 16:30

    PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Tôi và chồng tôi quen nhau 20 năm, cưới nhau 13 năm.

  • Chỉ vì một cái tát

    16-12-2013 16:05

    PNO - Tôi năm nay 29 tuổi, vợ tôi 27 tuổi, con trai tôi chào đời chưa đầy 3 tháng. Chúng tôi kết hôn chỉ hơn một năm, tôi nghĩ sự hiện diện của con trai sẽ thay đổi tình cảm vợ chồng, nhưng điều đó đã không thành hiện thực.

  • Làm đẹp…đuổi chồng

    16-12-2013 11:11

    PNO - Đã bốn năm rồi tôi không gặp chị. Trong ký ức của tôi, chị là một phụ nữ mặn mà, duyên dáng dù thật sự chị không có nét nào đẹp: mũi to, môi dầy, da đen, vóc dáng khá thô. Chị từng có một mối tình thời sinh viên đẹp đến không ngờ. Anh là con một gia đình có quyền chức, trong khi chị chỉ là con một ông giáo già, cảnh nhà thanh bạch, chẳng “môn đăng hộ đối” chút nào.

  • Coi thường chồng?

    15-12-2013 18:27

    PNCN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Vợ chồng tôi cùng học đại học một ngành, ra trường làm chung một công ty nhỏ.

  • Hôn nhân an toàn

    15-12-2013 13:46

    PNCN - Nhìn từ góc nào đó, hôn nhân không chỉ là trạng thái mà còn là một cuộc đầu tư. Khi kết hôn, cả vợ và chồng đến sống với nhau với những kỳ vọng, háo hức, khát khao về một gia đình tươi đẹp. Phụ nữ đầu tư tình yêu, cuộc sống, công sức, tài sản để tạo lập gia đình với những đứa con, nhưng có phải hôn nhân luôn an toàn với họ trong phần đời còn lại?

  • Vẫn còn tin yêu

    15-12-2013 07:40

    PNCN - Sài Gòn mùa này đẹp như đôi môi hồng thiếu nữ. Em đi giữa con nắng dịu dàng của buổi sớm mai mà lòng không thôi khắc khoải. Em nhớ anh. Em nhớ chúng ta của những năm 20 trong lành. Em nhớ ước mơ bừng nở như đóa hoa khi chúng ta bước vào đời. Em vẫn nhớ vòng tay ấm áp, nhớ đôi môi ngọt ngào của anh.

  • Tiếng thở dài của tân lang

    14-12-2013 18:20

    PNCN - Bạn vừa cưới vợ. Vợ bạn xinh, lung linh trong ngày cưới, ai thấy cũng mừng, khen hai bạn đẹp đôi. Vợ bạn mềm mỏng, dễ xúc động nên hay khóc, nhiều người nhận xét vợ bạn “người giàu lòng nhân ái, biết đồng cảm với nỗi khổ người khác, thật đáng quý”. Bạn cũng từng quý cái tính mau nước mắt của vợ, vì phụ nữ vậy mới ra dáng, mới “đúng điệu”. Con gái mà xông xáo, lấn lướt chồng quá thì chồng dễ “dưới cơ”, dễ bị ăn hiếp. Trước khi cưới, bạn từng nhỏ to tâm sự như thế, tất nhiên với người chí cốt như mình.

  • Ban công tình yêu

    14-12-2013 13:12

    PN - Lần đầu tiên đến, cô chọn phòng rẻ tiền nhất nhưng gọi món ăn đắt tiền nhất, luôn là “đĩa nhỏ thôi”. Ăn xong, cô cười “ăn cho biết vậy mà”. Khách sạn gia đình cho nên chủ và khách dễ thành thân quen. Thân rồi mới biết, cô chê tất cả những món đắt tiền nhất đó. Bà chủ khách sạn tính tình xởi lởi, không vì bị chê mà tự ái, vui vẻ thách cô thử nấu một món. Cô xắn tay áo trổ tài. Nồi bún cá cũng những nguyên liệu cô lấy từ tủ lạnh nhà bếp ra mà ngon ngọt đậm đà.

  • Chốn riêng

    14-12-2013 08:20

    PN - Những năm đầu về làm dâu, không gian riêng của chúng tôi thật đơn sơ, chỉ là chiếc giường tre chắc chắn, một chiếc chiếu hoa, đôi gối thêu, và mùng, mền. Không gian riêng ấy được ngăn với bên ngoài bởi một chiếc màn thun. Chiếc màn mỏng manh đến nỗi, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ hất tung nó, làm phơi bày mọi thứ trên chiếc giường. Biết vậy, nên tôi luôn ý thức mỗi khi cùng chồng sống trong không gian riêng của mình. Tôi nói thế, vì tôi đã từng bị “bắt quả tang” khi đang được chồng ôm ấp, vuốt ve. Hôm ấy, đám cháu lít nhít gọi tôi bằng mợ đi tìm tôi để “méc tội” nhau. Chúng nó vô tư xông thẳng vào buồng, ngay trong giờ “cao điểm”.

  • Tế nhị

    13-12-2013 20:20

    PN - “Anh là đồ ăn hại. Anh nghĩ lại coi, bao nhiêu năm qua, anh đã làm được gì cho cái nhà này? Mẹ con tôi phát khổ phát sở vì anh”. Dù anh đã cố gắng bày tỏ sự hối lỗi, nhưng em vẫn oang oang như thế. Nhà phố san sát, giọng em lại lớn, nội dung em thốt ra chắc cả dãy phố nghe hết. Mà chuyện chẳng có gì to tát, chỉ là anh hơi mạnh tay bao bạn bè một bữa nhậu nhân tháng lương đầu tiên ở công ty mới. Em xót tiền nên to tiếng chứ anh biết em không hoàn toàn nghĩ như những gì em đã thốt ra. Anh chỉ buồn ở chỗ, sao ra ngoài, em cẩn trọng, tế nhị bao nhiêu với người ngoài, mà riêng với chồng, em cứ “sổ toẹt” như vậy? Chẳng lẽ không cần tế nhị với chồng?

  • “Chồng chung thì đừng…”

    13-12-2013 16:43

    PN - Kính gửi chị Hạnh Dung! Chồng em đang ngoại tình, em phát hiện qua tin nhắn và ảnh chụp.

  • Con gái nhà nghèo

    13-12-2013 15:50

    PNO - 22 tuổi, tôi trải qua một cuộc tình đẹp như mơ với một anh chàng học cùng lớp, chàng lớp trưởng, nàng bí thư. Chúng tôi cùng nhau đi qua những giờ học trên lớp, bước chung một con đường tan trường, tình yêu sinh viên ngây ngô, vụng dại không tính toán…

  • Mong em hãy bình yên!

    12-12-2013 20:20

    PNO - Ngôi nhà chỉ có hai người đàn ông, lặng lẽ, trầm mặc bỗng nhiên rộn ràng khi có em về.

  • Dấu chấm hết cho cuộc đời

    12-12-2013 16:02

    PN - 33 tuổi, trong khi bạn bè đã ổn định chồng con thì tôi vẫn một bóng đi về. Áp lực từ gia đình thúc ép, bị mọi người nói ra nói vào khiến tôi gật đầu trước lời cầu hôn của một người bạn cũ, sau hai tháng hẹn hò. Người bạn này từng chung lớp phổ thông với tôi. Vì hoàn cảnh, sau tốt nghiệp anh không thi tiếp lên đại học mà chuyển ra Bắc làm ăn. Tính anh hiền lành, nhút nhát. Nhiều người quen hay chuyện, ái ngại thay cho tôi: “Suy nghĩ, tìm hiểu kỹ chưa? Mười mấy năm không gặp, không liên lạc có thể tính cách người ta đã thay đổi”. Tôi mặc kệ, nghĩ rằng phụ nữ đôi khi chỉ cần một người chồng hiền lành. Tôi là nhân viên văn phòng, còn anh hiện là tài xế cho một hãng vận tải lớn.