PNO - Trong mắt bố mẹ, việc tôi vay nợ mua nhà là hành động "bất hiếu" vì nó tước đi khả năng phụng dưỡng của tôi với ông bà.
| Chia sẻ bài viết: |
Lucy 27-01-2026 12:00:33
Cha mẹ sinh ra con không hỏi ý con, nuôi con lớn rồi mặc nhiên nó phải báo hiếu. Cả bầy con mà vẫn cứ đòi đứa mang nợ 30 năm báo hiếu? Nhưng nói gì nói, nợ thì ai chả nợ, việc chung của đại gia đình thì góp ít hay nhiều, góp của hay công cũng là góp. Bạn cố gắng cân bằng
Trà My 27-01-2026 10:31:40
Bạn viết chưa rõ ràng về số tiền cụ thể mua nhà, trả nợ hằng tháng, thu nhập thực tế của 2 vợ chồng, chi tiêu cụ thể trong gia đình của bạn nên chúng tôi khó có 1 lời khuyên chính xác. Tuy nhiên, tết nhất, giỗ chạp thì mình cũng nên góp một ít cùng ông bà để ông bà đỡ tủi.
Phương 27-01-2026 10:12:11
Ông bà nóng giận tức thời nên nói vậy thôi. Chứ tôi nghĩ trong lòng các cụ rất thương con cháu đấy.
Phạm Minh 27-01-2026 10:11:08
Nợ rồi sẽ giảm dần theo thời gian trả góp mà. Cố lên nhé. Mọi thứ khó khăn rồi sẽ qua. Anh rất nỗ lực khi lo được nơi an cư cho vợ con sau bao năm nhà thuê cửa mướn. Cha mẹ già rồi, anh và vợ con hãy gần gũi ông bà. Người già hay hờn dỗi.
Nguyễn Vũ 27-01-2026 10:09:14
Ông bà già rồi, không thay đổi được suy nghĩ đâu. Mọi thứ ăn sâu thành cố hữu rồi. Bạn hãy bao dung, đừng tranh luận với người già, chỉ làm rạn nứt thêm thôi.
Vĩnh Thịnh 27-01-2026 10:06:53
Chẳng cho con được cái nhà cái cửa, không hỗ trợ con cháu được gì để con cháu bươn chải cũng là lỗi của ông bà cha mẹ đấy.
Trần Ly 27-01-2026 10:04:53
Nước mắt chảy xuôi, cha mẹ xin đừng trách cứ con cái khi con phải lo cho vợ con nó. Do hoàn cảnh chứ có phải con sung sướng mà bỏ rơi cha mẹ đâu.
Nhung Phạm 27-01-2026 10:03:46
Bạn không sai, bạn phải có trách nhiệm lo nơi an cư cho vợ con bạn. Đó là ưu tiên hàng đầu. Biết đâu qua vài năm làm ăn khá hơn, bạn sẽ có điều kiện chăm lo cho cha mẹ. Không có tiền thì chăm lo bằng sự quan tâm bạn ạ.
Hãy cất đi ý định giúp anh, giúp cháu bằng cách góp gạo thổi cơm chung. Anh rể mãi là anh rể và em mãi là dì của các cháu.
Ngày hè nhà neo người tôi mới phải trông cậy vào sự trợ giúp của nhà nội ở quê, vậy mà anh trai lại tính toán và tỏ thái độ khó khăn.
Chồng em chỉ im lặng. Có thể anh ấy nhu nhược, không dám cãi mẹ. Cũng có thể anh ấy đang suy nghĩ hoặc đơn giản là đồng tình với mẹ.
Khi chưa sẵn sàng cho hướng đi nào, chị chưa nên quyết định, cứ xem xét, lắng nghe thêm từ bên trong bản thân lẫn bên ngoài.
Tôi đâu có nhu cầu ra quán để ngồi im chịu trận, nghe mẹ con bạn quát tháo nhau, làm phiền tất cả những người xung quanh.
Khi chạm ngưỡng 40 tuổi mà sự nghiệp còn chông chênh, nhiều người đàn ông dễ rơi vào cảm giác áp lực và nặng nề.
Trước khi làm gì, chị hãy tự hỏi: Việc này có giúp cuộc sống của mình và con tốt hơn sau một năm, ba năm hay năm năm nữa không?
Đau đẻ 2 ngày không sinh nổi, em buộc phải chọn mổ. Vậy mà chồng và mẹ chồng luôn coi em như kẻ tội đồ và luôn đổ thừa khi con ốm.
Hôn nhân cần sự đồng thuận. Khi một trong hai người cảm thấy không thoải mái về hành vi của người kia, đó là lúc phải dừng lại để lắng nghe.
Bạn bè, người thân khuyên em nghĩ lại, rằng lấy vợ nghèo thì gồng gánh rất mệt, kinh tế khó khăn khó mà hạnh phúc.
Tôi dư sức lo cho các cháu nhưng vì chị không chịu mở lời tử tế, lại còn coi thường anh trai tôi nên tôi vờ như không hiểu.
Sự bình yên của gia đình lớn lúc này chính là liều thuốc an ủi lớn nhất cho chị. Hãy dành thời gian chăm sóc, bù đắp cho những người thân yêu.
Sông có khúc người có lúc. Dù có thẩm quyền nhưng em hãy cân nhắc kỹ trước khi sa thải ai đó, nhất là người đã gắn bó lâu với công ty.
Tôi hết lòng với nhà chồng, nhà chồng cũng nói xem tôi như con ruột. Vậy mà tôi phát hiện cả nhà lập một nhóm chát nhưng loại tôi ra.
Hôn nhân có những giai đoạn chông chênh vì cái tôi của hai bên quá lớn. Là người muốn giữ, anh phải hạ cái tôi xuống trước.
Em là một người mẹ kiên cường. Vì con, em lại càng phải vững vàng hơn. Hãy tin sự chân thành và chuyên nghiệp sẽ mở lối đi bình an.
Vợ tôi bảo mình là chị, thương cha mẹ già yếu nên phải phụ cấp nuôi em để san sẻ gánh nặng tuổi già cho ông bà.
Mọi biện pháp mắng chửi hay dùng bạo lực lúc này đều là dầu đổ vào lửa. Anh cần thay đổi chiến thuật từ "đối đầu" sang "giải cứu".