PNO - Đời cho ta những cú gặp gỡ như thế để nhắc rằng thời thanh xuân có thể trở lại, chỉ là trong một hình hài khác, trưởng thành và ấm áp hơn.
| Chia sẻ bài viết: |
Hầu Gia 15-10-2025 18:58:42
Tôi và em yêu nhau, vốn là đồng nghiệp, chúng tôi thân mật mọi lúc, lúc đó còn đi xe đạp nên ngồi sau ôm eo em. Vợ tôi thường bắt gặp điều đó. Rồi vì một chuyện vặt vãnh mà gia đình em ngăn cản, đặc biệt là chị em. Không ai nói lời chia tay, cứ im lặng mãi. Vài năm sau, khi tôi và vợ bây giờ đã kết hôn, một lần làm thủ tục nhập học mẫu giáo cho con, trái đất tròn làm sao khi em làm giáo viên ở đó. Khi tôi nắm tay con bước vào văn phòng thì em cứ đi vào đi ra xác nhận có phải là tôi hay không. Tôi không để ý mà vợ nói lại như thế. Thời gian đó tôi thường về sớm nên ghé qua đón con. Em cũng tìm mọi cách để nhìn tôi khi đón con. Một lần vô tình bắt gặp ánh mắt đỏ hoe ngấn lệ của em, tôi bối rối vô cùng, thật khó xử. Tôi, em và vợ đều biết nhau nên không lạ gì chuyện tôi và em yêu nhau. Về nhà, thái độ của vợ có vẻ bực bội và ấm ức tuy không nói ra. Dù con chưa được tròn 1 tháng học tại đó nhưng tôi quyết định chuyển trường cho con. Dẫu tình cảm có chút xao xuyến về quá khứ nhưng gia đình hiện tại vẫn quan trọng hơn. Đến bây giờ, tôi nghĩ mình đã quyết định đúng khi chấm dứt mọi thứ liên quan đến em, chỉ giữ lại ký ức đã qua. Điều đó làm vợ tin tưởng và nể tôi hơn.
Trang 15-10-2025 09:06:34
Ước gì!
Tịnh Hà 14-10-2025 09:25:33
Cũng là duyên...
Ngọc Hân 14-10-2025 09:03:13
Em đọc mà thương cả ba nhân vật. Con thì hồn nhiên, cô thì bất ngờ, còn “ông bố” thì đứng giữa kỷ niệm và hiện tại. Dễ thương quá trời!
Hà Thu 14-10-2025 09:01:46
Cảm giác này chắc vừa ngượng, vừa bồi hồi. Người cũ giờ dạy con mình, mà con lại chê cô “dạy chán” nữa thì chỉ biết… chui xuống đất.
Mai Trâm 14-10-2025 09:00:03
Trời ơi, đọc mà cười muốn xỉu! Gặp lại “crush” cũ trong vai cô giáo của con thì đúng là định mệnh trêu ngươi thật. Nhưng mà tình huống dễ thương quá.
Trà My 14-10-2025 08:18:08
Coi như kỷ niệm đẹp đi anh!
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.
Người yêu thương mình là người muốn mình tốt lên, vững vàng lên từng ngày; không phải là sự thao túng, khống chế...
Con dâu tôi cực kỳ cao tay, luôn đóng vai người tốt trong mọi mâu thuẫn giữa tôi và con trai.
Cháu không cần cố gắng trở thành một người hoàn hảo. Chỉ cần là một người tử tế, chân thành thì sẽ luôn có những người phù hợp với cháu.
Chị không có người chồng đúng nghĩa. Chị chỉ đang sống với một diễn viên đại tài suốt mấy chục năm qua. Anh ta đi lúc này là may mắn cho chị.
Vợ tôi có một tính cách rất khó chấp nhận. Cô ấy luôn đóng vai nạn nhân và nói điêu nói quá về chồng.
Phụ nữ khi làm mẹ thường rất khó dứt khoát trong những quyết định liên quan đến cha của con mình bởi sợ con tổn thương, mặc cảm.
Tình cảm bền lâu thường không đến từ việc ai chi nhiều tiền hơn mà từ cảm giác được trân trọng.
Tôi kết hôn lần thứ hai. Vợ chồng tôi yêu thương nhau nhưng cha mẹ chồng không mở lòng với đứa cháu 10 tuổi không cùng huyết thống.