PNO - Trong trường hợp cả hai đều đã mệt mỏi vì nhau, đã cạn tình cảm, anh hãy để cô ấy tự quyết định bởi cô ấy là người ra đi, chứ không phải anh.
| Chia sẻ bài viết: |
Giang 25-10-2024 11:07:49
Nếu không còn thương vợ thì bạn cũng có quyền chủ động nộp đơn ly hôn, chớ đừng nói vì con mà không thể ly hôn vợ...tuy nhiên, hãy suy nghĩ thật kỹ, hãy tự hỏi lòng thật kỹ trước khi có quyết định cuối cùng, để không bao giờ ân hận
Phương Hằng 19-10-2024 15:03:21
Chỉ tội nghiệp đứa nhỏ, cha mẹ ly hôn thì phải chịu cảnh chọn sống thiếu một trong hai
Bá Linh 19-10-2024 14:40:04
Đàn bà phụ nữ gì chỉ nghĩ đến bản thân, chẳng biết hy sinh cho gia đình!
Khương 19-10-2024 14:38:22
Bạn còn thương con, thương gia đình thì ở lại, còn nếu thương mình và tương lai thì dứt sớm cho bớt khổ
Ngô Kim Yến Phương 19-10-2024 14:36:36
Ly hôn anh ạ, cho cô ấy hiểu chuyện hôn nhân không thể lúc nào cũng giận hờn là bỏ đi được, đỏng đảnh như thế chỉ có thể ở với ba mẹ thôi, không cưới ai được đâu
Minh Nguyệt 19-10-2024 14:34:37
Thương đứa nhỏ, chứ vợ này chẳng thương nổi…
Tùng Lâm 19-10-2024 14:32:20
Những cô vợ không hiểu chuyện như vầy nên bỏ oách đi cho khoẻ người
Hồng Ánh 19-10-2024 14:30:50
Cái tôi của hai bạn lớn quá… Một trong hai nếu không ai hạ cái tôi mình xuống vì đại cuộc, thì cuộc hôn nhân này chắc chắn sẽ đi vào ngõ cụt
Hùng Phạm 19-10-2024 14:15:19
Nhất quyết không ở rể nhé! Kinh nghiệm xương máu đấy
Nếu ngay cả một cuộc nói chuyện như vậy mà vẫn bị đẩy thành “ly hôn”, em cần nhìn thẳng vào một sự thật: vấn đề không còn nằm ở tiền...
Nếu tiếp tục ở lại, em sẽ phải làm quen với một điều: càng kéo dài, em càng cô đơn trong chính mối quan hệ của mình.
Sống chung với người vợ hễ không vừa ý là nổi điên, tôi cảm thấy mình như đang ở trong vùng chiến sự.
Nếu anh ta tiếp tục theo dõi, làm phiền, đe dọa, em cần mạnh dạn trình báo cơ quan chức năng. Đừng chờ đến khi mọi chuyện nghiêm trọng mới hành động.
Không phải chỉ khi có con thì gia đình mới hạnh phúc hay phụ nữ mới hoàn thành nhiệm vụ. Hạnh phúc hay không còn tùy vào quan điểm của mỗi người.
Vợ chồng tôi có một nhóm bạn thân, trong đó có một phụ nữ mà mãi sau này tôi mới biết cô ấy chính là người yêu cũ của chồng mình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.