PNO - Em đang đứng bên bờ vực ly hôn sau 8 năm chung sống. Vấn đề duy nhất là nhà chồng xem chồng em như cây ATM vô điều kiện.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Đức Khanh 31-12-2025 08:06:01
Chồng mở công ty riêng, ăn nên làm ra, lo cho cha mẹ, anh em, họ hàng là người biết trước biết sau đối với gia đình. Nhiều người ăn nên làm ra ngoài lo cho gia đình họ còn lo cho xã hội (làm khuyến học, từ thiện giúp người khó khăn...) nữa kia. Họ lo cho vợ con đầy đủ mới có để lo cho người khác. Biết đâu, chính vì lòng tốt đó, họ lại được mọi người giúp đỡ mà ăn nên làm ra.
Qua các đợt lũ lụt nhiều công ty họ tặng đồ ăn, thức uống, thậm chí cả xe máy điện... Người dân nhận quà đó không chỉ biết ơn mà còn biết trả ơn bằng cách sau này mua hàng hóa của họ.
Cho đi là nhận lại, cha mẹ, anh em khỏe mạnh, đoàn kết, họ hàng gắn bó là động lực để chồng cháu làm việc. Chồng cháu nói mình thành đạt nhất nên giúp đỡ họ là đúng. Của cho không bằng cách cho. Nhiều người giàu nhưng coi thường anh em, họ hàng có cho người ta cũng không nhận.
Quê chú cách đây hơn 20 năm có người lúc đó gọi là "rất giàu" bảo cho họ bên vợ 70 tỉ đồng để làm nhà thờ họ. Vậy nhưng người ta không nhận vì không rõ nguồn gốc tiền. Sau này, người đó bị bắt đi tù vì tội lừa đảo, cả họ mừng vì nếu lấy tiền đó xây nhà thờ thì không hay.
Cháu nhận thấy mình quá ích kỷ, nhỏ mọn là có, giờ cháu nên tập trung lo cho mình và con cái, đồng thời trao đổi thẳng với chồng xem hai vợ chồng tài sản là bao nhiêu để yên tâm, chứ đừng nghĩ viển vông đến chuyện ly hôn nhé.
Bánh Quy 30-12-2025 08:52:02
Anh chồng này chắc ngày xưa nghèo khó nên giờ muốn chứng tỏ mình với dòng họ để bù đắp mặc cảm. Chị nên nhờ người có uy tín trong họ nói giúp, chứ chị nói anh ấy lại bảo chị ích kỷ, hẹp hòi.
Bambi 30-12-2025 08:50:42
Người ta nói 'thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn'. Ở đây chồng coi vợ như người dưng, việc lớn nhỏ trong nhà không bàn bạc một lời. Sống với một người độc đoán như vậy mệt mỏi lắm.
Trần Ngọc Bích 30-12-2025 08:48:40
Chị vợ nên nắm tay hòm chìa khóa chặt hơn hoặc yêu cầu chồng trích một khoản tiết kiệm cố định cho các con trước khi mang đi cho họ hàng. Nếu anh ta vẫn khăng khăng tự quyết, tôi ủng hộ phương án ly thân để anh ta tỉnh ngộ xem cái dòng họ ấy quan trọng hay gia đình nhỏ quan trọng.
Nhí nhỏ 30-12-2025 08:46:43
Ly hôn thì thương con, mà ở lại thì khổ cả đời. Một người chồng không biết tôn trọng ý kiến của vợ trong việc chi tiêu lớn như vậy thì coi như vợ chỉ là người đẻ thuê và giúp việc không công thôi.
Trung 30-12-2025 08:44:56
Tôi cũng là đàn ông, cũng giúp đỡ anh em nhưng cái gì cũng phải có giới hạn. Giúp người phải lúc ngặt chứ không phải lúc nghèo, nhất là khi em trai lười biếng mà vẫn mua ô tô cho thì đúng là đang hại nó chứ không phải giúp. Anh chồng này đang bị 'ngáo' quyền lực trong dòng họ rồi.
Lam Giang 30-12-2025 08:43:22
Đàn ông ra ngoài làm 'mạnh thường quân' thì oai lắm nhưng về nhà để vợ lo ngay ngáy chuyện tương lai của con thì quá tệ. Cái này không phải là rộng lượng, mà là sĩ diện hão trên mồ hôi nước mắt của vợ con.
Phương Nguyên 30-12-2025 08:07:44
Tôi còn biết một người đàn ông ở Nghệ An thành đạt ở SG, gia đình anh như trở thành mái ấm, con cháu ở quê vào đi học, đi làm, trị công việc, trị bệnh... đều ghé nhà anh ở và anh đều chu cấp tiền bạc. Nhưng vợ chồng họ đều lòng lòng, sống êm ấm và rất giàu.
Gia đình có thể khuyên nhưng người hiểu rõ cuộc hôn nhân của chị nhất vẫn là chính chị.
Sát ngày cưới, em phát hiện người yêu ngoại tình. Anh thề thốt chỉ là đùa vui và chỉ yêu mình em. Em nên bỏ qua hay can đảm hủy hôn?
Hiện cô ấy đang gồng mình để hoàn thành trách nhiệm một người mẹ. Khi một người ở trong hoàn cảnh đó, tình yêu thường không phải là ưu tiên hàng đầu
Hãy nhớ lại ngày ấy em đã cư xử, ứng phó ra sao. Em đã tìm niềm vui, cách nghĩ lạc quan nào để cuộc sống không rơi vào bế tắc?
Chúng tôi thỏa thuận sẽ không gặp mặt riêng, không đụng chạm xác thịt, chỉ tâm sự qua tin nhắn, động viên nhau vượt qua những ngày ngột ngạt.
Đàn ông nghĩ im lặng là để mọi chuyện qua đi. Nhưng với người phụ nữ, sự im lặng ấy nhiều khi lại khiến họ thấy mình bị bỏ mặc.
Chỉ cần anh còn nỗ lực ở lại, còn muốn bước tiếp và còn mong giữ gia đình này thì anh vẫn chưa đánh mất giá trị của mình.
Chồng tôi không hút thuốc, cờ bạc hay nhậu nhẹt bê tha nhưng anh có tật mà tôi tin không người vợ nào thấy vui: quá điệu và thích trang điểm.
Nếu thực sự còn muốn giữ gia đình này, chồng em cần phải nhìn nhận rằng hôn nhân không thể tồn tại chỉ bằng sự hy sinh từ một phía.
Một mối quan hệ tốt không phải là nơi hai người hơn thua nhau mà là nơi cả hai đều cảm thấy được nhìn nhận và trân trọng.
Vợ chồng chúng tôi không khỏi buồn lòng, nghĩ đến mai này khi mình nằm xuống, chẳng lẽ hương hỏa của tổ tiên sẽ đứt đoạn từ đây...
Nếu quay về mà em luôn phải dè dặt, luôn sợ bị lôi quá khứ ra trách móc thì đó không phải là sự đoàn tụ lành mạnh.
Sự quan tâm bằng lời nói, bằng tình cảm đôi khi còn quý hơn tiền bạc. Đừng để khoảng cách địa lý biến thành khoảng cách tình cảm.
Chồng tôi tốt tính nhưng lại có thói quen xấu là hay nhậu và ép người khác nhậu. Ai nhậu giỏi mới được anh xem là người tốt.
Em chỉ có thể chuẩn bị cho con tâm thế chấp nhận và đối mặt, hạn chế tối đa tác động tiêu cực.
Đôi khi, vì sự an toàn lâu dài cho các con, người mẹ buộc phải chấp nhận một sự sắp xếp tạm thời chưa trọn vẹn.
Tôi mệt mỏi vì phải liên tục chiều chuộng, vuốt ve cảm xúc của một người đàn ông trưởng thành nhưng tâm hồn lại hay chấp nhặt như một đứa trẻ.
Em còn một kho báu nữa, đó là cô con gái biết ôm mẹ và nói: “Lớn lên, con sẽ tặng hoa cho mẹ”. Đó mới chính là món quà vô giá.