PNO - Em đang đứng bên bờ vực ly hôn sau 8 năm chung sống. Vấn đề duy nhất là nhà chồng xem chồng em như cây ATM vô điều kiện.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Đức Khanh 31-12-2025 08:06:01
Chồng mở công ty riêng, ăn nên làm ra, lo cho cha mẹ, anh em, họ hàng là người biết trước biết sau đối với gia đình. Nhiều người ăn nên làm ra ngoài lo cho gia đình họ còn lo cho xã hội (làm khuyến học, từ thiện giúp người khó khăn...) nữa kia. Họ lo cho vợ con đầy đủ mới có để lo cho người khác. Biết đâu, chính vì lòng tốt đó, họ lại được mọi người giúp đỡ mà ăn nên làm ra.
Qua các đợt lũ lụt nhiều công ty họ tặng đồ ăn, thức uống, thậm chí cả xe máy điện... Người dân nhận quà đó không chỉ biết ơn mà còn biết trả ơn bằng cách sau này mua hàng hóa của họ.
Cho đi là nhận lại, cha mẹ, anh em khỏe mạnh, đoàn kết, họ hàng gắn bó là động lực để chồng cháu làm việc. Chồng cháu nói mình thành đạt nhất nên giúp đỡ họ là đúng. Của cho không bằng cách cho. Nhiều người giàu nhưng coi thường anh em, họ hàng có cho người ta cũng không nhận.
Quê chú cách đây hơn 20 năm có người lúc đó gọi là "rất giàu" bảo cho họ bên vợ 70 tỉ đồng để làm nhà thờ họ. Vậy nhưng người ta không nhận vì không rõ nguồn gốc tiền. Sau này, người đó bị bắt đi tù vì tội lừa đảo, cả họ mừng vì nếu lấy tiền đó xây nhà thờ thì không hay.
Cháu nhận thấy mình quá ích kỷ, nhỏ mọn là có, giờ cháu nên tập trung lo cho mình và con cái, đồng thời trao đổi thẳng với chồng xem hai vợ chồng tài sản là bao nhiêu để yên tâm, chứ đừng nghĩ viển vông đến chuyện ly hôn nhé.
Bánh Quy 30-12-2025 08:52:02
Anh chồng này chắc ngày xưa nghèo khó nên giờ muốn chứng tỏ mình với dòng họ để bù đắp mặc cảm. Chị nên nhờ người có uy tín trong họ nói giúp, chứ chị nói anh ấy lại bảo chị ích kỷ, hẹp hòi.
Bambi 30-12-2025 08:50:42
Người ta nói 'thuận vợ thuận chồng tát biển Đông cũng cạn'. Ở đây chồng coi vợ như người dưng, việc lớn nhỏ trong nhà không bàn bạc một lời. Sống với một người độc đoán như vậy mệt mỏi lắm.
Trần Ngọc Bích 30-12-2025 08:48:40
Chị vợ nên nắm tay hòm chìa khóa chặt hơn hoặc yêu cầu chồng trích một khoản tiết kiệm cố định cho các con trước khi mang đi cho họ hàng. Nếu anh ta vẫn khăng khăng tự quyết, tôi ủng hộ phương án ly thân để anh ta tỉnh ngộ xem cái dòng họ ấy quan trọng hay gia đình nhỏ quan trọng.
Nhí nhỏ 30-12-2025 08:46:43
Ly hôn thì thương con, mà ở lại thì khổ cả đời. Một người chồng không biết tôn trọng ý kiến của vợ trong việc chi tiêu lớn như vậy thì coi như vợ chỉ là người đẻ thuê và giúp việc không công thôi.
Trung 30-12-2025 08:44:56
Tôi cũng là đàn ông, cũng giúp đỡ anh em nhưng cái gì cũng phải có giới hạn. Giúp người phải lúc ngặt chứ không phải lúc nghèo, nhất là khi em trai lười biếng mà vẫn mua ô tô cho thì đúng là đang hại nó chứ không phải giúp. Anh chồng này đang bị 'ngáo' quyền lực trong dòng họ rồi.
Lam Giang 30-12-2025 08:43:22
Đàn ông ra ngoài làm 'mạnh thường quân' thì oai lắm nhưng về nhà để vợ lo ngay ngáy chuyện tương lai của con thì quá tệ. Cái này không phải là rộng lượng, mà là sĩ diện hão trên mồ hôi nước mắt của vợ con.
Phương Nguyên 30-12-2025 08:07:44
Tôi còn biết một người đàn ông ở Nghệ An thành đạt ở SG, gia đình anh như trở thành mái ấm, con cháu ở quê vào đi học, đi làm, trị công việc, trị bệnh... đều ghé nhà anh ở và anh đều chu cấp tiền bạc. Nhưng vợ chồng họ đều lòng lòng, sống êm ấm và rất giàu.
Không phải chỉ khi có con thì gia đình mới hạnh phúc hay phụ nữ mới hoàn thành nhiệm vụ. Hạnh phúc hay không còn tùy vào quan điểm của mỗi người.
Vợ chồng tôi có một nhóm bạn thân, trong đó có một phụ nữ mà mãi sau này tôi mới biết cô ấy chính là người yêu cũ của chồng mình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.
Người yêu thương mình là người muốn mình tốt lên, vững vàng lên từng ngày; không phải là sự thao túng, khống chế...
Con dâu tôi cực kỳ cao tay, luôn đóng vai người tốt trong mọi mâu thuẫn giữa tôi và con trai.
Cháu không cần cố gắng trở thành một người hoàn hảo. Chỉ cần là một người tử tế, chân thành thì sẽ luôn có những người phù hợp với cháu.