Câu chuyện đầu tư: Nhà thành 'kho bạc', vợ chồng không dám đi du lịch vì sợ mất của

14/04/2026 - 15:11

PNO - Khi vợ đầu tư bạc, thỉnh thoảng vợ mở tủ ra bày hàng đếm đếm, xếp xếp, nhìn vợ giống hệt chủ sạp hàng mỹ ký ở chợ. Khổ nhất là nỗi lo mất trộm nếu cả nhà đóng cửa đi du lịch dài ngày.

Vợ tôi có thói quen mua bạc tích trữ từ khoảng nửa năm nay - Ảnh minh họa
Vợ tôi có thói quen mua bạc tích trữ từ khoảng nửa năm nay - Ảnh minh họa

Vợ tôi đầu tư bạc, cô ấy đang lãi kha khá nên rất vui. Trước tết, giá bạc dưới một triệu đồng một lượng Sau tết có thời điểm lên khoảng hơn 1,1 đến 1,3 triệu đồng mỗi lượng. Thấy lãi tốt nên vợ tôi bắt đầu mua thêm đều hơn, cứ có tiền là cô ấy đi gom tiếp.

Bao năm nay chúng tôi chỉ có vài món vàng cưới nho nhỏ cất trong hộp sơn mài má tôi tặng. Cái hộp được để sâu trong ngăn có khóa của tủ quần áo. Chiếc tủ này vốn bằng ván ép nên khá ọp ẹp. Từ khi vợ đầu tư bạc và cất hàng vào đó, ngăn tủ có vẻ... muốn sập vì quá nặng. Thỉnh thoảng, vào lúc 0 giờ đêm, vợ mở tủ ra bày hàng đếm đếm, xếp xếp; nhìn vợ giống hệt bà chủ sạp hàng mỹ ký ở chợ chồm hổm dọn hàng, rất buồn cười.

Khi số bạc cồng kềnh hơn, vợ tôi bắt đầu lo chuyện an toàn của nả. Vợ nói để trong tủ không yên tâm, sợ người giúp việc theo giờ tới nhà quét dọn để ý, sợ con nít trong nhà tò mò lục lọi, tóm lại là rất nhiều bất trắc. Thế là cô ấy quyết bỏ mấy chục triệu đồng mua két sắt.

Tôi nghe tới két sắt là đã thấy mệt rồi. Ban đầu vợ tính mua loại nhỏ cho gọn, ai ngờ chốt luôn loại cao ngang bụng tôi để vàng bạc giấy tờ cho đủ rộng. Cái két nặng khủng khiếp, thợ của tiệm dùng xe cộ thiết bị đẩy vào hẻm, rồi mấy ông to cao vần vào đặt ngay trong phòng ngủ, chình ình mất một góc. Tự nhiên phòng ngủ 12 mét vuông đang gọn gàng thành chật chội. Cái két sắt to đùng choán lối, đi lại tôi phải cảnh giác nếu không muốn vấp té. Tôi muốn dịch chuyển két một chút cho đỡ vướng cũng không thể, vì quá nặng mà lại không có đủ đồ nghề nâng nhấc.

Căng nhất là chuyện hiện tại, gần tới kỳ nghỉ lễ dài ngày, kế hoạch du lịch cùng gia đình nhóm bạn học đã có từ lâu, nay phát sinh chuyện có số bạc trong nhà, vợ tôi lo rằng bỏ nhà đi mấy ngày không ai trông coi. Cô ấy nói, ngay chiếc két sắt to tướng này cũng không an toàn, vì trộm ngày nay có nhiều công nghệ kỹ thuật cao để phá két... trong phút mốt.

Vợ tính rằng, ông bà ngoại ở khu dân cư an ninh, nên cô ấy định bụng mang bạc và vàng cưới qua ông gửi tạm vào rương gỗ của ông bà. Thế nhưng ông bà ngoại lắc đầu ngay.

Nhạc phụ tôi nói thêm, ngày nghỉ ông bà cũng muốn ra ngoài cà phê, ăn uống thoải mái, không muốn ngồi suốt ngày trong nhà canh đồ. Bà ngoại còn trách chúng tôi sao không đầu tư vàng cho nhỏ gọn, mà mua bạc chi cho nặng nề, cồng kềnh. Bạc cũng không có giá trị bền bỉ như vàng. Lỡ 'hết trend' thì có bán được không?

Vợ tôi cười giả lả: "Mẹ ơi, tiền đâu mà mua vàng, bạc rẻ nên con mới đu được. Người ta còn đồn thế giới sắp cạn hết vàng, tới lượt đồng, chì, kẽm... cũng có thể đầu tư kìa!".

Chưa dừng ở đó, ông bà ngoại của tụi nhỏ còn góp ý thêm là, nếu đã giữ của trong nhà thì nên lắp thêm camera cho yên tâm, chứ không nên vừa cất vừa lo mất trộm mãi. Ngày thường vợ chồng đi làm, con đi học, nếu kẻ xấu theo dõi rồi đột nhập phá két cũng có thể mất trắng tài sản.

Nghe tới camera thì tôi chỉ biết cười trừ, vì từ chỗ đầu tư bạc kiếm chút lời, giờ thành ra đủ thứ phát sinh, từ két sắt trong phòng ngủ tới chiếc camera an ninh trong nhà.

Camera là thứ tôi rất ghét. Tôi ngán cảm giác có ai theo dõi mình. Ở chỗ làm, tôi đã chịu sự quản thúc của hệ thống camera, muốn gãi lưng cũng ngại lỡ ai coi camera mà cười, muốn ra ngoài một chút cũng ngại bên hành chánh thấy và nhắc nhở.

Chưa kể, mấy hôm nay các cơ quan chức năng đang cảnh báo rả rả trên mạng về nguy cơ bị mất dữ liệu nếu dùng camera không rõ nguồn gốc, hoặc có nguồn gốc nhưng không đáng tin, vì kẻ xấu dễ dàng hack mật khẩu.

Vợ tôi gọi hỏi bạn bè, lên mạng thăm dò thị trường camera một hồi, thấy giá cả cao thấp đủ kiểu, nếu lắp cả hệ thống camera với dữ liệu lưu trữ được dài ngày thì cũng bộn tiền. Cô ấy ngồi tính lại một hồi rồi thở dài: "Thôi hủy du lịch!". Vợ nói đi chơi mà không yên tâm thì thà không đi cho rồi.

2 đứa con tôi ỉu xìu chán nản khi nghe mẹ gọi cho nơi này nơi kia báo hủy tour. Tôi nghe vợ thông báo thì làm vẻ mặt buồn, nhưng trong bụng mừng húm. Tôi vốn ngại đi du lịch ngày lễ, giờ có cơ hội ngủ nghỉ tại nhà, thấy thoải mái hẳn. Thôi thì kỳ nghỉ này cả nhà chia nhau: một nửa ra ngoài đi cà phê với ông bà ngoại, một nửa ở nhà mà trông… kho bạc mini của vợ.

Minh Mẫn (phường Diên Hồng, TPHCM)

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI