Âm nhạc, suy cho cùng, phải hướng đến khán giả. Những tác phẩm nằm trong kho, dù có đoạt bao nhiêu giải thưởng của Hội nhạc sĩ cũng không có giá trị gì ngoài việc làm sang cho chủ nhân của chúng.
Tôi kinh ngạc với khái niệm 'Kền kền âm nhạc' - đưa ra một mệnh đề đầy tính quy chụp và ngụy biện, trong khi thái độ suy diễn chủ quan là điều tối kỵ của một người viết báo công tâm.
Nên chăng nhà nước đầu tư kinh phí, mời các chuyên gia về sản phẩm hữu cơ của thế giới giúp đỡ thay vì tự làm rồi không chắc thuyết phục được doanh nghiệp lẫn người tiêu dùng.
Những kẻ táng tận lương tâm này không nghĩ việc chúng làm liên quan đến mạng sống của con người, góp phần tạo ra thêm bi kịch cho biết bao gia đình?
“Phải ngăn chặn cho được thảm họa ma túy. Không thể để nó ngày càng lây lan, đe dọa nặng nề hơn cho giới trẻ và sự phát triển của TP và đất nước”, Thiếu tướng Phan Anh Minh - chỉ đạo Ban chuyên án 516E xác định.
Dân không yên không phải lỗi tại dân, mà vì thiếu sự công chính. Có nhiều trạm thu phí BOT trên cả nước, tại sao chỉ có một vài trạm bị người dân phản đối, đơn giản bởi vì ở đó chứa đựng sự bất công, bất minh.
Nếu thầy giáo chỉ cần 15,5 điểm thì liệu mai đây văn hóa nước ta có thể rỡ ràng và nhà tù liệu sẽ biến thành khách sạn được không?
Những đứa trẻ và người già bị bọn quỷ đội lốt người công khai tạo ra tội ác giữa thanh thiên bạch nhật ngoài ngã tư đường, mỗi ngày, bao năm nay, sao có thể để tồn tại mãi như thế?
Chạy suốt cả bốn mùa, thí sinh và phụ huynh toàn quay cuồng với những quận này phường kia tuyến nọ, với điểm chuẩn điểm sàn, với ghi nguyện vọng và canh chừng điểm để thay đổi nguyện vọng.
Đã và sẽ còn rất nhiều bài báo không được viết, chưa vội đăng trên báo Phụ Nữ TP.HCM bởi ở đó, chúng tôi chọn một độ lùi - thái độ cần thiết vì lợi ích của người dân, của cái chung trước lợi quyền của thông tin...
Phóng sự điều tra Lần theo đường dây huy động 600 tỷ cho dự án “ma” của báo Phụ Nữ được thực hiện trong nhiều tháng liền; và chính thức đăng tải trên các số báo ra ngày 31/7, 2/8, 4/8 và trên báo điện tử phunuonline.com.vn.
Không được quyền xót thương hay run rủi cho một sự khoan dung, bởi sẽ vẫn còn những “sự thật” đang giấu mình trong bóng tối; bởi có những “tờ đơn xin thôi việc” để chối từ hay nhận lãnh một trách nhiệm bản thân…
60% - mức đóng góp của kinh tế tư nhân vào cơ cấu GDP là mục tiêu hành động của Chính phủ theo Nghị quyết Trung ương 5; và cũng là mong mỏi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Diễn đàn kinh tế tư nhân.
Chẳng lẽ vẫn cứ nhắm mắt không nhận ra, không nghe thấy những lời cảnh báo? Cái chết thương tâm vì nhà cháy hình như vẫn đang bị coi là cái chết bất ngờ, do xủi rủi, do “chuyện xảy ra không ai muốn vậy”.
Những con số làm nghẹn lòng người, và làm… “cháy túi” bao bệnh nhân với không ít hoàn cảnh khó khăn, thương tâm, thậm chí vì chi phí chữa bệnh mà tới cảnh kiệt quệ, túng quẫn.
Bạn có con không? Vậy bạn quan tâm đến giáo dục chứ? Ngày 25/7 vừa qua, có dự thảo cải cách giáo dục lớn, thay đổi chấn động.
Nghị định 79/2012/NĐ-CP của Chính phủ được sửa đổi theo xu hướng 'cởi trói' trong thời gian tới. Tuy nhiên, việc này chưa được thực hiện thì các cuộc thi nhan sắc đã có dấu hiệu 'loạn'.
Mong rằng lương tri và trách nhiệm của những người có chức trách sẽ thôi không làm chạnh lòng, nản chí người trong cuộc để tiếng gọi đi tìm đồng đội, thân nhân người ngã xuống sẽ được hồi đáp và vọng lại không dứt.
Từ vụ người dân ở Hà Nội bị hành vì cái giấy chứng tử, bạn bè tôi được dịp kể lể chuyện xưa chuyện nay đã đụng cơ quan công quyền thế nào.
Sử dụng mạng xã hội mà không làm chủ nó, bạn đang trở thành công cụ phá hoại, biến mình thành chậu đất cho cái xấu mọc mầm, thành một “vật thể vô thức” như Gustave Le Bon định nghĩa, bị đám đông lôi kéo, tha hóa...
Trong dòng người đang lặng lẽ trở ra cầu tàu, tôi nhận được lời dặn từ Bến Dược, Củ Chi, hãy bước thật nhẹ bạn nhé, vì đất ở Hàng Dương toàn máu và thịt xương của các chị các anh, bước thật êm để đất được yên…
Cuối cùng thì chúng ta cũng có câu trả lời vì sao chuyện đời thật cứ như giỡn chơi vậy. Từ tin đồn đến hiện thực cũng không khác nhau mấy về độ phi lý. Những tin đồn hoang mang, những hiện thực hoang mang.
Đúng là vỉa hè chỉ dành cho người đi bộ, cấm buôn bán. Nhưng mình là người Việt hiểu chuyện không nói, còn khách nước ngoài thì liệu họ có biết sự tình, họ nghĩ thế nào về hành động bị giật bàn ghế khi đang ngồi ăn.
Chú Liêm và cô Dương đang “khoe tốt”, vậy “xấu che” còn ở mức độ nào nữa? Hay đã đến lúc, người ta coi đường là nhà, phố xá là bếp núc, mặc sức phô bày bộ cánh nhàu nhĩ, những lời mạt sát… bình dân?
Những lời tục tằn của vị Trung tướng quân đội về hưu, những hành động lời nói vô văn hóa (nếu không muốn sử dụng từ mất dạy) của người phụ nữ có tên Trịnh Thị Thùy Dương đều nhắm đến đối tượng duy nhất là CSGT.