“Nghỉ còn mệt hơn đi làm” là tâm sự chung của nhiều chị em trong dịp nghỉ lễ.
Giờ khởi hành đã cận kề mà nhà tôi luôn trong tình trạng căng thẳng, tranh luận gay gắt chuyện “đi hay hủy” chuyến du lịch dịp lễ...
“Tôi gả con cho anh để con có mái ấm yên ổn, chứ không phải để anh dọa đuổi và yêu cầu tôi dạy dỗ lại", ba tôi nói rất to.
Nhà có hai chị em bạn dâu. Một cô đang bầu bì, một cô đang nuôi con mọn. Nhà tôi lúc nào cũng như cái chợ.
Theo lời chị, chỉ cần tôi đầu tư số tiền đó vào đất, vài tháng sau sẽ có tiền tỷ trong tay.
Chị lo sợ những biến cố làm hôn nhân tan vỡ. Nhiều đêm chị nghĩ, những nhọc nhằn, cam go của cuộc sống sẽ đẩy anh chị xa nhau.
Tôi lặng người nghe những lời thấm thía đó. Sao bao lâu nay ở bên mẹ, tôi lại không ngộ ra được những điều chí lý ấy?
Hôn nhân là sự cam kết lâu dài mà hai bên cần vun đắp. Nhưng khi mọi nỗ lực đều bế tắc, thì buông tay có lẽ là hơn.
Chỉ vì hèn nhát không dám ly hôn, tôi đã dẫn cuộc đời mấy mẹ con vào ngõ cụt tăm tối.
Chỉ trong ba tháng, tôi lần lượt chứng kiến hai người bạn ly hôn. Sau đó, hai người đi hai con đường khác hẳn.
Trong lúc tôi đau khổ nhất, mẹ chồng đã đứng ra che chắn, bảo vệ tôi.
Tối đó, anh về nhắn một tin đề nghị chia tay. Anh nói anh mệt mỏi...
Chị đắm chìm trong ảo tưởng rằng mình là người quan trọng, chồng con chỉ như cây tầm gửi sống nương vào chị.
Tôi được biết tất cả các bà các cô, ai cũng có quỹ riêng. Nói là quỹ riêng, chẳng qua là khoản cất riêng đề phòng thôi...
Sau hai năm ly hôn, Thạch ngày càng sa sút. Trong khi đó, Thủy không chỉ trẻ đẹp, mà còn mua được nhà và lấy được bằng thạc sĩ.
Người bạn hỏi nửa đùa nửa thật: "Có cho mấy đứa về ăn cưới ba nó không?". Chị trấn tĩnh mấy giây rồi gượng gạo: "Về làm gì!".
Chị có quyền được nghỉ ngơi. Mà chị cũng đã nghỉ hưu chính thức rồi còn gì, định là nghỉ ngơi mà cuối cùng còn bận rộn hơn lúc đang đi làm.
Tôi biết, hai bên dòng họ vun vén vào, để chúng tôi không bỏ nhau, tội tụi nhỏ. Nhưng cứ nhìn cảnh anh tự đắc vì được bênh, tôi càng giận.
Suýt chút nữa, một nhịp nữa thôi, trong nỗi cô đơn của mình, cô suýt nữa buông lơi cảm xúc và thành kẻ xấu, xen vào ngôi nhà người phụ nữ kia.
Chuyện tiền chung - tiền riêng, quỹ đen - quỹ đỏ giữa các thế hệ nhà tôi không bao giờ đi tới kết luận chung được. Còn chuyện nhà bạn thì sao?
Chia sẻ về một rủi ro của đời mình, chị Vân cay đắng lắm. Chị canh chồng, giữ chồng kỹ không ai bằng, vậy nhưng điều chị lo sợ vẫn đến.
“Mình làm gì có quyền ghen?”, Khanh nói rồi nhấn mạnh: “Thật đấy. Mình có thể làm tất cả, nhưng ghen thì không!”
Dù ở quê hay phố thì con người ta vẫn có nhu cầu giao tiếp với nhau, vẫn có thể thân thiết khi cùng nhau mở lòng, tạo dựng mối quan hệ
Những lần trước, anh sẽ tức tốc chở vợ đi làm rồi quay về mang xe đi sửa, trưa đi đón vợ. Nhưng lần này, anh muốn để chị tự xử lý.
Chồng tôi bắt đầu trách anh vợ ích kỷ, mua xe cứ giữ khư khư, không cho ai đụng vào.