Khi có giấy triệu tập lần một của tòa, tôi bần thần bởi nó đến nhanh hơn dự đoán. Nhưng với bản lĩnh đàn ông, tôi vẫn tỏ ra như không.
Vợ tôi đồng ý với điều kiện, sau khi hoàn tất giấy tờ thì sổ đỏ phải sang tên cho chúng tôi, coi như vợ chồng tôi mua lại.
Bạn tôi, rất nhiều người cứ nhắc đến việc làm đẹp cho bản thân lại chép miệng, thở một hơi: “Sửa soạn để làm gì?”.
Chị chồng ly hôn, dự định đưa con về ngoại ở. Vì thương con gái, mẹ chồng bắt đầu đối xử tệ với con dâu và cháu nội.
Cháu có chứng cứ để cảnh báo mẹ về một vụ lừa tình, lừa tiền, nhưng mẹ cháu không tin, cho rằng chị em cháu dựng chuyện nói xấu ông ta.
Thoạt nghe chuyện bà cụ U80 cùng "hội chị em bạn dì" kéo nhau lên thủ đô “dằn mặt” bồ nhí U60 của chồng, tôi nghĩ các cụ rất... chất.
Tính nết vợ anh bình thường cũng ngoan hiền, chỉ mỗi cái tật hay “làm nư”, tự ái nổi lên là “làm nư”.
Vợ chồng đã về hưu, cháu nội cháu ngoại đều có, vậy mà cứ say xỉn, anh Minh lại vác dao đòi chém chết chị Ngọc.
Một mẹ già bằng ba Osin, thế mới biết ngày trước mẹ chồng tôi vất vả thế nào với đống việc nhà.
13 năm chung sống. Gần đây, vợ chồng hay nói với nhau về chuyện có còn yêu nhau không.
Mới bước vào quán, tôi đã nghe bạn la to như thể trúng số: “Tao tự do rồi, tao ly hôn được rồi!”.
Thấy con khóc, ấp úng nói không thành lời, tôi cũng khóc theo. Kể từ giây phút đó, tôi thề sẽ làm lại cuộc đời, có trách nhiệm với con.
"Anh có biết rằng, chỉ cần rời bỏ anh, sẽ có cả dàn trai đẹp xứng đáng với tôi hơn anh, sẵn sàng dâng trái tim cho tôi không?", nàng nói.
Tôi không dám nói vợ mới của anh là người xấu hay có ý đồ, nhưng cô đã khiến con tôi về chê trách và hỗn hào với mẹ.
Không lẽ cứ phải ngó sắc mặt của những người xung quanh mà sống?
Bà Tô Mẫn bên Trung Quốc trước đây khổ hay sướng hơn má tôi, tôi không rõ, nhưng chắc chắn những ngày sắp tới của bà sẽ thong dong, hạnh phúc.
Cháu đã hai lần yêu. Lần nào cũng đều yêu đơn phương thật lâu, rồi khi người ta tỏ tình thì lại chán...
Vì muốn lấy lòng chồng và gia đình chồng nên tôi đã hạ mình xuống mãi và người ta thì lấn lướt không ngừng.
Làm gì có chuyện đã chọn ai làm chồng thì phải chấp nhận đến hết đời, dù ông ấy có xấu tính ra sao, miễn không ngoại tình?
Tôi biết nhiều bạn bè phải nuốt những vết thương đau đớn đó vào lòng. Di chứng từ vết thương ấy không thể đo đếm được.
Năm 10 tuổi, Oanh đối diện với câu hỏi: "Con muốn sống cùng mẹ hay cha?". Đến giờ, Oanh không muốn nghe lại câu ấy thêm lần nào nữa.
Trung niên rồi, còn bao lâu nữa đâu mà phải lăn tăn việc dọn lại đời mình. Không lúc này thì lúc nào?
Hay tôi buông tay để anh và vợ cũ quay lại với nhau?
Phụ nữ sống không thể thiếu tình yêu. Dù không có ai yêu thì nhất định cũng phải yêu lấy mình. Ở tuổi 40 tôi mới nhận ra điều ấy.
Anh nằm trên vỉa hè trước nhà, ngủ rồi đi luôn. Con người ta có nhà mà không thể về, không có ai đón chờ, ngóng đợi đáng thương biết bao nhiêu...