Giữ mái tôn, hay giữ mái nhà, cũng là từ những niềm tin nhỏ nhoi.
Chồng chị không hề kiểm soát hay để tâm việc chi tiêu, mà chính chị cứ có cảm giác buốt ruột khi tiền rời túi.
Mỗi một cuộc chia tay đều có những lý do riêng. Xem thường một người thất bại trong hôn nhân là một kiểu kết luận vội vàng, có phần nhẫn tâm.
Tôi chưa bao giờ có ý định rời vùng đất khắc nghiệt miền Trung mà đi, nếu biến cố hôn nhân không ập tới.
30 ngày chồng đi vắng đối với tôi là cực hình. Tôi không hiểu mình đã làm sai điều gì mà em chồng cư xử với tôi như vậy.
Ngôi nhà vốn là nơi để trở về, mà có ngày anh cũng thấy sợ, chỉ muốn trốn tránh.
Sau ít ngày đưa con trai về quê chơi với ông bà nội, Nhã than cô bị stress.
Chú vào mấy ngày rồi ra, tiếp đãi đàng hoàng là bổn phận của con cháu. Thế mà vợ tôi suy tính từng đồng, dò xét từng bước đi của các chú.
Anh dành cả buổi tối rà soát “lịch sử tình trường” từ thời mẫu giáo, nhưng tuyệt nhiên không biết ai tên Bống. Tại sao vợ anh lại làm dữ?
Ba cháu nói, bà nội có bạn trai cũng không sao, miễn là ông bạn kia không có vợ. Thế nhưng vợ của ông kia đang ở nước ngoài với con gái...
Tôi nghĩ vợ là kẻ ích kỷ bẩm sinh, lại thêm bệnh nghiện mạng xã hội, chứ không hề trầm cảm sau sinh như bác sĩ nói.
Chị sẽ tập quen với những ngày bình yên phía trước. Không có muộn phiền, toan tính, không có được mất, hơn thua, chẳng phải chị đang sống cuộc đời nhẹ bẫng?
Ngày 20/10 năm nay, mạng xã hội không tràn ngập các hình ảnh khoe quà hay lời than thở của các chị em về chuyện tặng quà cho phái đẹp.
Rốt cuộc “duyên” là cái gì mà người này khác người kia một trời một vực, vẫn có duyên như nhau?
Nhiều năm làm chồng và yêu cùng lúc… vài phụ nữ, tôi khẳng định rằng dịp 20/10 không gì tuyệt hơn việc tặng vợ một gã đàn ông mới toanh...
Những chuyện nhỏ không giải quyết cứ tích tụ dần thành lớn. Ba mẹ tôi ở quê gọi điện ra mắng tôi xối xả.
36 năm xa quê là ngần ấy thời gian tôi không còn thấy lụt nữa. Nội và ba cũng đã đi xa mãi.
Trải nghiệm đợt lũ khủng khiếp này, tôi rút ra được bài học lớn từ mẹ chồng.
Một ngày đẹp trời, anh ta biến mất như chưa từng tồn tại, không để lại một mẩu lý do. Quỳnh đã hoang mang tột độ.
Vợ chồng chỉ vì lệch nhau mà không hạnh phúc mới là bất thường.
Nhà ngoại sát bên sông, tiếng máy nổ của ghe xuồng qua lại in đậm vào ký ức tôi như một âm thanh đầy kỷ niệm.
Anh không tin vợ yêu người đàn ông ấy. Có lẽ đó chỉ là cái cớ để chị cho anh nếm trải cảm giác bị bỏ rơi.
Ở chỗ làm việc mâu thuẫn, về nhà, sự khó chịu ấy vẫn đeo bám hai người, khiến không khí gia đình nặng nề, căng thẳng.
Bị chồng đối xử thô bạo nhưng chị vẫn cung cúc, tận tụy. Là chị đã ghiền nghe sỉ vả của chồng hay sao?
Chúng tôi đã ly thân được tám tháng. Tôi và hai bé sống riêng, mọi vấn đề không còn liên quan tới bên nhà chồng nữa.