Vợ cũ và tôi cùng chung sống trong một thành phố. Tuy ly hôn, nhưng vẫn giữ các mối quan hệ “dây nhợ”.
Nếu không có lời cảnh tỉnh từ bạn thân cùng bài học đắt giá sau cuộc chiến phân chia tài sản ấy, biết bao giờ tôi mới thay đổi?
Chị cứ nghĩ vợ chồng chỉ chia tay nhau nếu có những lý do khủng khiếp như xuất hiện kẻ thứ ba, sự cố kinh tế hay bệnh hiểm nghèo…
Từ ngày chào đời, con chưa bao giờ thắc mắc hỏi: “Ba con đâu?”. Sao con phải mạnh mẽ khác thường như thế?
Đàn bà dễ dàng tuột cảm xúc, khổ sở. Mà đa phần, đều là nỗi tiêu cực từ người yêu, bạn trai, chồng hoặc người tình.
Giá tôi chưa từng nghe cuộc trò chuyện ấy, hẳn tôi đã không sống trong trạng thái thủ suốt cuộc hôn nhân của mình.
Trong quá trình trở thành một người cha, cha tôi chưa hề biết cách thể hiện yêu thương.
Cháu rất quý tình cảm của chú giám đốc, nhưng nghe mấy cái chuyện con gái này nọ với bố nuôi đâm ra cháu rất ngại.
Trước bước đường cùng của con gái, cha mẹ đã giang tay đón tôi. Không ai nhắc chuyện tôi bỏ nhà theo trai năm trước.
Hằng là mẹ kế của hai đứa trẻ, một gái một trai. Đứa con trai dễ chịu bao nhiêu thì đứa con gái khó tính bấy nhiêu.
Hoá ra, những cuộc đời tưởng thành công, trôi êm và đẹp đẽ, chẳng qua là chưa được va chạm để phát lộ bi kịch mà thôi...
Chị Hoài lồng lộn gào thét chửi bới chồng vô ơn bạc nghĩa, rằng con vật được cho ăn nó cũng biết mang ơn, đằng này...
Vợ chồng em tôi lừa chiếm miếng đất của cha mẹ rồi đem bán. Ngày má gọi điện báo, trong lòng tôi chỉ có nỗi căm hận...
Nhận hộp quà, tôi hào hứng ký nhận. Thì ra chồng tôi cũng là người lãng mạn, đáng yêu đấy chứ.
Từ ngày về làm dâu, tôi không bị mẹ chồng làm khó dễ, nhưng chị lại đóng vai mẹ chồng, soi mói tôi đủ chuyện.
Hẳn cha mẹ nào cũng trải qua những mùa Giáng sinh đau đầu với thư xin quà ông già Noel của con.
Tôi vừa làm chồng vừa làm cha ở tuổi 23, một dấu mốc bất ngờ chính tôi còn thấy khó tin.
Tôi biết tôi sai trái vì yêu người đã có gia đình. Nhưng tôi không dừng lại được, chỉ biết yêu là yêu thôi.
Dấu mốc của tôi có vẻ đơn giản, chỉ từ một câu nói. Vậy nhưng nó đã làm cuộc đời tôi thay đổi.
Chị xám mặt khi đọc bài viết “hót hòn họt” của cô em họ về chiếc áo ngực một quai và nhận ra sự cạn cợt, vô tâm của mình...
Mang thai là cột mốc ý nghĩa với bất kỳ phụ nữ nào, nhưng với tôi còn hơn thế nữa. Nhờ khao khát sinh con, tôi đã có một gia đình.
Tôi sẽ lựa ngày nói chuyện với cha mẹ vợ cho rõ ràng. Con gái ông bà đã có chồng có con, những quan tâm xin dừng nơi ngưỡng cửa.
Chị dặn chồng: "Em bệnh thế này, không nói trước được. Lỡ em có gì, anh đừng đối xử tệ với hai con".
Về làm dâu nhà giàu sung sướng thế nào? Hay khi ly hôn cũng trắng tay mà thôi?