PNO - Em định nói mẹ không được làm vậy với em, với vong linh của ba. Đã ở một mình nuôi con đến tuổi này (mẹ em 48 tuổi) nay tự nhiên mẹ lại muốn đi lấy chồng.
| Chia sẻ bài viết: |
Thanh Thanh 23-01-2022 15:27:51
Người mất cũng đã mất, đừng để người ở lại phải chịu đựng
Phương Anh 23-01-2022 15:26:00
Quá yêu bản thân, ngại điều tiếng xung quanh… có khi nào bạn tước mất của mẹ mình một niềm vui?
Trang Nhung 23-01-2022 15:25:28
Bạn thật sự quá ích kỉ rồi
Lan Lê 23-01-2022 10:21:19
Nếu người đàn ông ấy có thể mang lại hạnh phúc cho mẹ, bạn nên mừng mới phải!
Mỹ Loan 23-01-2022 10:19:56
Mẹ ở vậy nuôi em cho đến lúc em trưởng thành, giờ là lúc mẹ phải sống cuộc đời của mẹ, nếu em nghĩ cho mẹ thì sẽ không thấy buồn, tủi thân như vậy đâu.
Bình Minh 23-01-2022 10:11:32
Bạn không sống giùm cuộc đời của mẹ, nên bạn không thể quyết định thay mẹ đâu bạn ạ. Lá thư của mẹ chỉ chứng tỏ mẹ tôn trọng bạn, chứ bạn không phải là người quyết định thay mẹ.
Thảo An 23-01-2022 10:08:55
Không người con nào muốn mẹ mình lầm lũi cô đơn đến cuối đời cả bạn ạ, hãy nghĩ cho mẹ, thay vì nghĩ đến cảm xúc của bản thân mình.
Kim 22-01-2022 12:28:51
Tôi có đọc được một câu chuyện. Người cha mất sớm. Người mẹ và đứa con gái sống với nhau. Khi đứa con gái trưởng thành, ngoài thương yêu lo lắng chăm sóc cho nhau, hai mẹ con còn như hai người bạn. Khi gặp, yêu và định tiến tới với người bạn trai mới, xứng đôi vừa lứa. Người mẹ tâm sự với con gái. Dù ủng hộ mẹ và bác người yêu của mẹ, con gái, đã có gia đình riêng, vẫn muốn bảo vệ mẹ nên nói ra ý kiến của mình. Theo lời con, trước khi làm tiệc báo tin vui tới bạn bè họ hàng, người mẹ thuê một căn nhà nhỏ cùng sống chung với bác người yêu. Sau 6 tháng "sống thử", người mẹ chia tay ông ấy, trở về căn nhà riêng khóa cửa bấy lâu. Lý do vì không thể chăm sóc cơm bưng nước rót cho bác người yêu khi bác luôn cho người mẹ không sao bằng người vợ đã khuất và rất may mắn khi tuổi này vẫn còn tìm được người đàn ông như bác. Cũng như khi gia đình con gái của bác cuối tuần đến chơi, vẫn ỷ lại, muốn được "dì chăm sóc" như cha mình và luôn có suy nghĩ như người cha. Bạn a, mong tất cả suy nghĩ của bạn về việc mẹ sẽ đi bước nữa là hiểu, thương yêu , tôn trọng và bảo vệ mẹ nhe. Cảm ơn bạn.
Không phải mọi sự thật đều cần phải nói ra ngay lập tức. Và không phải sự thật nào cũng cứu vãn được hôn nhân.
Chồng đi làm về thấy nhà cửa chưa lau là quát tháo rồi buông lời mỉa mai vợ lười, mặc kệ tôi quay cuồng chăm con bệnh.
Mọi người nói em xấu gái nên em luôn bù đắp bằng sự chăm chỉ, thật thà và làm việc hết lòng. Em lấy chồng 1 năm thì anh ấy bỏ đi.
Anh phải chứng minh bằng hành động rằng rằng dù quá khứ phức tạp đến đâu cũng không được phép làm tổn thương hiện tại.
Trong mắt bố mẹ, việc tôi vay nợ mua nhà là hành động "bất hiếu" vì nó tước đi khả năng phụng dưỡng của tôi với ông bà.
Sau ly hôn, chúng em thỉnh thoảng đi ăn, cà phê và chia sẻ nhiều điều. Kỳ lạ thay, chúng em không còn mâu thuẫn và lại yêu nhau lần nữa.
6 năm qua là quá đủ cho một cơn giận. Con chị đã lựa chọn và đã tự chịu trách nhiệm...
Tôi mới đi làm trở lại sau 6 tháng nghỉ thai sản. Mẹ chồng ở quê vào giúp vợ chồng tôi trông con, chưa kịp hết mừng thì tôi đã ức chế.
Khi một người không còn muốn bước tiếp, người kia không có nghĩa vụ phải kéo lê người đó theo mình.
Có những chuyện cần thời gian để lắng xuống, có những câu hỏi chưa nhất thiết phải có lời đáp ngay lập tức.
Mẹ dặn tôi thu xếp gửi biếu sớm cho bố mẹ khoảng 20 triệu đồng để kịp sửa nhà đón tết. Trong khi đó, lương tôi chỉ 10 triệu đồng/tháng.
Có những hành trình tinh thần là việc cá nhân, không thể níu giữ bằng trách nhiệm hay tình nghĩa.
Hòa giải không đồng nghĩa quên đi hay chấp nhận bị đối xử không công bằng mãi mãi.
Tôi làm dâu đã 4 năm, mối quan hệ tốt với nhà chồng. Nhưng khi dâu út xuất hiện, mẹ chồng tôi đã thiên vị trắng trợn khiến tôi rất bực.
Ở Việt Nam hiện nay có đường dây nóng quốc gia 111 hỗ trợ phụ nữ và trẻ em bị bạo lực. Đường dây này hoạt động 24/7.
Món quà đúng sở thích, phù hợp nhu cầu được con gái, con rể và các cháu tận tay mang về sẽ khiến những ngày xuân thêm trọn vẹn.
Thật sự em đang rơi vào trạng thái ám ảnh kinh khủng với chữ "tất niên".
Hôn nhân bền vững không được xây trên một đám cưới rực rỡ, mà trên sự tôn trọng lẫn nhau, khả năng đối thoại và cùng chịu trách nhiệm với thực tế.