PNO - Em định nói mẹ không được làm vậy với em, với vong linh của ba. Đã ở một mình nuôi con đến tuổi này (mẹ em 48 tuổi) nay tự nhiên mẹ lại muốn đi lấy chồng.
| Chia sẻ bài viết: | Doanh Nghiệp Biz |
Thanh Thanh 23-01-2022 15:27:51
Người mất cũng đã mất, đừng để người ở lại phải chịu đựng
Phương Anh 23-01-2022 15:26:00
Quá yêu bản thân, ngại điều tiếng xung quanh… có khi nào bạn tước mất của mẹ mình một niềm vui?
Trang Nhung 23-01-2022 15:25:28
Bạn thật sự quá ích kỉ rồi
Lan Lê 23-01-2022 10:21:19
Nếu người đàn ông ấy có thể mang lại hạnh phúc cho mẹ, bạn nên mừng mới phải!
Mỹ Loan 23-01-2022 10:19:56
Mẹ ở vậy nuôi em cho đến lúc em trưởng thành, giờ là lúc mẹ phải sống cuộc đời của mẹ, nếu em nghĩ cho mẹ thì sẽ không thấy buồn, tủi thân như vậy đâu.
Bình Minh 23-01-2022 10:11:32
Bạn không sống giùm cuộc đời của mẹ, nên bạn không thể quyết định thay mẹ đâu bạn ạ. Lá thư của mẹ chỉ chứng tỏ mẹ tôn trọng bạn, chứ bạn không phải là người quyết định thay mẹ.
Thảo An 23-01-2022 10:08:55
Không người con nào muốn mẹ mình lầm lũi cô đơn đến cuối đời cả bạn ạ, hãy nghĩ cho mẹ, thay vì nghĩ đến cảm xúc của bản thân mình.
Kim 22-01-2022 12:28:51
Tôi có đọc được một câu chuyện. Người cha mất sớm. Người mẹ và đứa con gái sống với nhau. Khi đứa con gái trưởng thành, ngoài thương yêu lo lắng chăm sóc cho nhau, hai mẹ con còn như hai người bạn. Khi gặp, yêu và định tiến tới với người bạn trai mới, xứng đôi vừa lứa. Người mẹ tâm sự với con gái. Dù ủng hộ mẹ và bác người yêu của mẹ, con gái, đã có gia đình riêng, vẫn muốn bảo vệ mẹ nên nói ra ý kiến của mình. Theo lời con, trước khi làm tiệc báo tin vui tới bạn bè họ hàng, người mẹ thuê một căn nhà nhỏ cùng sống chung với bác người yêu. Sau 6 tháng "sống thử", người mẹ chia tay ông ấy, trở về căn nhà riêng khóa cửa bấy lâu. Lý do vì không thể chăm sóc cơm bưng nước rót cho bác người yêu khi bác luôn cho người mẹ không sao bằng người vợ đã khuất và rất may mắn khi tuổi này vẫn còn tìm được người đàn ông như bác. Cũng như khi gia đình con gái của bác cuối tuần đến chơi, vẫn ỷ lại, muốn được "dì chăm sóc" như cha mình và luôn có suy nghĩ như người cha. Bạn a, mong tất cả suy nghĩ của bạn về việc mẹ sẽ đi bước nữa là hiểu, thương yêu , tôn trọng và bảo vệ mẹ nhe. Cảm ơn bạn.
Điều quan trọng không phải là anh ấy có đưa tiền hay không mà là anh ấy cư xử thế nào khi em gặp khó khăn.
Chồng tôi ngoài 50 tuổi sắp mất việc còn phải gánh trách nhiệm nuôi ba con nhưng mẹ chồng vẫn liên tục đòi hỏi tiền bạc, với cớ "báo hiếu".
Khi em đã có bằng chứng cụ thể, chẳng hạn một tin nhắn hoặc một xác thực về việc anh ấy nói dối, đó mới là lúc hạ bài.
Ba mẹ không tin vào con đường em chọn, cho rằng tình yêu của giới nghệ sĩ thường sớm nở tối tàn, chỉ làm hỏng người, hỏng tương lai...
Vợ còng lưng gánh vác việc nhà trong khi chồng luôn làm màu chụp ảnh chăm con, nấu ăn, dọn dẹp... cúng Facebook' để được nhiều người khen, ngưỡng mộ.
Mức lương hiện tại của em là một nỗ lực tuyệt vời sau nhiều năm ở nhà nội trợ nhưng chưa đủ để em một mình gánh vác tất cả.
Hãy cất đi ý định giúp anh, giúp cháu bằng cách góp gạo thổi cơm chung. Anh rể mãi là anh rể và em mãi là dì của các cháu.
Ngày hè nhà neo người tôi mới phải trông cậy vào sự trợ giúp của nhà nội ở quê, vậy mà anh trai lại tính toán và tỏ thái độ khó khăn.
Chồng em chỉ im lặng. Có thể anh ấy nhu nhược, không dám cãi mẹ. Cũng có thể anh ấy đang suy nghĩ hoặc đơn giản là đồng tình với mẹ.
Khi chưa sẵn sàng cho hướng đi nào, chị chưa nên quyết định, cứ xem xét, lắng nghe thêm từ bên trong bản thân lẫn bên ngoài.
Tôi đâu có nhu cầu ra quán để ngồi im chịu trận, nghe mẹ con bạn quát tháo nhau, làm phiền tất cả những người xung quanh.
Khi chạm ngưỡng 40 tuổi mà sự nghiệp còn chông chênh, nhiều người đàn ông dễ rơi vào cảm giác áp lực và nặng nề.
Trước khi làm gì, chị hãy tự hỏi: Việc này có giúp cuộc sống của mình và con tốt hơn sau một năm, ba năm hay năm năm nữa không?
Đau đẻ 2 ngày không sinh nổi, em buộc phải chọn mổ. Vậy mà chồng và mẹ chồng luôn coi em như kẻ tội đồ và luôn đổ thừa khi con ốm.
Hôn nhân cần sự đồng thuận. Khi một trong hai người cảm thấy không thoải mái về hành vi của người kia, đó là lúc phải dừng lại để lắng nghe.
Bạn bè, người thân khuyên em nghĩ lại, rằng lấy vợ nghèo thì gồng gánh rất mệt, kinh tế khó khăn khó mà hạnh phúc.
Tôi dư sức lo cho các cháu nhưng vì chị không chịu mở lời tử tế, lại còn coi thường anh trai tôi nên tôi vờ như không hiểu.
Sự bình yên của gia đình lớn lúc này chính là liều thuốc an ủi lớn nhất cho chị. Hãy dành thời gian chăm sóc, bù đắp cho những người thân yêu.