PNO - Tìm được người hợp tính, có thể ở chung một mái nhà, ngoài chuyện ráp nối đúng yêu cầu còn cần cả… duyên, không thể gấp gáp. Ở đời, việc gì muốn giỏi cũng phải học, phải tập - kể cả việc làm bà chủ.
| Chia sẻ bài viết: |
A.T.H Cách đây 2 giờ
Nhiều người lớn cả đời quen cách nói chuyện như vậy rồi, đổi một sớm một chiều cũng khó. Nhưng khó không có nghĩa là không thể thay đổi.
Uyên Phạm Cách đây 2 giờ
Tuổi già đôi khi làm người ta khó tính hơn vì sợ cô đơn, sợ bị bỏ quên. Nhưng càng giữ chặt, càng muốn quản hết mọi thứ thì khoảng cách lại càng lớn.
Giang Cách đây 2 giờ
Tui nói thiệt, ngày nào cũng chê, cũng cằn nhằn, cũng áp đặt thì người nghe dần chỉ muốn im lặng hoặc bỏ đi.
Bích Trâm Cách đây 2 giờ
Đọc kiểu này mình lại nhớ một câu: "Muốn giữ người khác ở lại, đôi khi phải học cách để họ được thở."
Bình Nguyễn Cách đây 2 giờ
Câu "không ai ở với mẹ được đâu" nghe đau thật nhưng đôi khi đó là câu nói bật ra sau nhiều năm chịu đựng...
Nguyên Cách đây 2 giờ
Có những người không xấu, chỉ là quen cách yêu thương bằng lo lắng và kiểm soát. Hỏi han quá mức, góp ý quá nhiều, can thiệp quá sâu. Ý tốt nhưng cách thể hiện lại làm người khác muốn chạy xa.
Thiên Nhã Cách đây 2 giờ
Người ta ở với nhau lâu dài không chỉ bằng tình thương, mà còn bằng cảm giác dễ chịu. Thương nhau mà ngày nào cũng chì chiết, xét nét thì người thân cũng mệt, hướng chi người giúp việc.
Sự bao dung và thấu hiểu của em lúc này là cách trả ơn tuyệt vời nhất cho những năm tháng mẹ đã dành trọn cho 2 chị em
Nghĩ đến cảnh mai này khi hai thân già khuất núi, không còn ai che chở, bao bọc chẳng biết con sẽ sống ra sao, vợ chồng tôi rất lo lắng.
Sự thật có thể đau lòng nhưng luôn tốt hơn một lời nói dối êm dịu hay một sự nghi ngờ gặm nhấm tâm can ngày này qua ngày khác.
Em đang vắt kiệt bản thân để cố gắng tròn cả trách nhiệm gia đình và xã hội. Cuối cùng em thành bà chằn lửa thay vì mẹ hiền, vợ đảm.
Chồng em là dân IT, đi làm lương nộp đủ. Vậy nhưng bên ngoài giỏi giang bao nhiêu thì về nhà, chồng em không bao giờ đụng tay vào việc nhà...
Mẹ chồng tương lai thẳng thừng: "Nhà này nền nếp, không chấp nhận con dâu xăm trổ như giang hồ". Thậm chí, mẹ anh còn bắt chúng em chia tay.
Tình yêu tuổi trẻ có khi mù quáng, bốc đồng nhưng tình cảm tuổi 60 rất cần sự tỉnh táo, thận trọng.
Có phải sự nỗ lực của tôi đang đi chệch hướng hay thực sự cuộc hôn nhân này đã hết thuốc chữa?
Nếu đã chọn ở lại, chị phải học cách ngừng đào sâu mãi vào vết thương cũ, không biến mỗi lần cãi nhau thành một lần lôi chuyện cũ ra dày vò...
Em có bà chị dâu khá vô duyên và không biết điều. Cứ vài tuần chị về quê, thăm ba má chồng thì ít mà gom đồ ăn mang đi thì nhiều.
Nếu bước vào cuộc hôn nhân này, em phải chấp nhận quá khứ kia là một phần của anh ấy, không thể xóa đi, cũng không thể sửa lại...
Điều quan trọng không phải ai đúng ai sai, mà là hai người có còn muốn học lại cách yêu nhau theo điều đối phương cần nữa hay không.
Chuyến đi đẹp nhất không phải là đến những vùng đất mới mà là đường về nhà - nơi có vợ con đang chờ.
Thay vì tự dằn vặt mình nên đợi hay không, em hãy hỏi thẳng anh ấy rằng em phải chờ đến bao giờ.
Chồng tôi là một người đàn ông hiền lành nhưng lại có một thói quen đáng sợ: nói dối.
Đừng tự trách mình vì đã nghĩ đến người ấy trong lúc đau khổ nhất. Khi tổn thương, ta sẽ nhớ về nơi mình cảm thấy an toàn và được lắng nghe.
Dù nghèo nhưng vì yêu ngôi nhà từng sinh ra và lớn lên, sợ anh chị em bán khi cha mẹ sang tên, chồng em từ chối việc nhận thừa kế.
Bạn trai vô tư kể về người yêu cũ khi hẹn hò và đưa em đến các quán họ từng đi. Liệu anh thiếu tinh tế hay vẫn lưu luyến người cũ?