PNO - Tình yêu của em là độc nhất. Nó cần sự riêng tư và tin tưởng, không cần lời khen của đám đông.
| Chia sẻ bài viết: |
Cúc Phương 25-11-2025 12:04:37
Em thấy hơi lăn tăn vụ không công khai. Nếu đã yêu thật lòng thì việc cấm đăng ảnh là hơi quá lời bao biện. Em hiểu ngành nghề đặc thù nhưng một tin nhắn chúc ngủ ngon hay một lời động viên trong ngày thì đâu ảnh hưởng đến kỷ luật? Cô đơn thì đúng rồi nhưng anh ấy cần thể hiện sự cố gắng để bạn không tủi thân. Bạn nên nói chuyện thẳng thắn về nhu cầu được quan tâm, đừng chịu đựng một mình.
Bác Thu 25-11-2025 12:01:35
Đã yêu người ta thì phải chấp nhận công việc của người ta. Cái nghề đặc thù lắm, không phải như làm văn phòng đâu. Vấn đề kỷ luật, không công khai là điều bắt buộc khi còn là học viên, cháu phải thông cảm. Cháu cứ bình tĩnh tìm hiểu thêm về tính cách, sự chân thật của anh ấy khi không mặc quân phục. Nếu anh ấy là người tốt, biết yêu thương thì sự chờ đợi này đáng giá.
Võ Mỹ Lệ 25-11-2025 11:57:06
Chị hiểu cảm giác của em vì chị đã từng trải qua. Yêu người lính là yêu cả sự cô đơn và những cuộc gọi đứt quãng. Câu nói của mẹ em đúng đó: Em phải yêu con người anh ấy trước. Màu áo mang lại sự tự hào, nhưng sự vắng mặt mới là bài kiểm tra tình yêu thực sự. Chị ngày xưa cũng tủi thân lắm, nhưng dần dần quen. Hãy học cách tự tạo niềm vui cho bản thân và tin tưởng anh ấy, đó là cách tốt nhất để giữ lửa tình yêu này.
Quỳnh Liên 25-11-2025 11:53:30
Bé này yêu cái hào nhoáng, màu áo chứ chưa yêu con người đâu. Tìm hiểu thêm đi em, nếu đúng người trong mộng thì xứng đáng để em chờ đợi, còn là cơn say nắng thoáng qua thì nên từ từ em ơi, chậm mà chắc.
Oanh Trần 25-11-2025 11:51:25
Yêu hàng cực phẩm phải chịu thôi bé ơi. Cứ mở A80, A50 xem cho đỡ nhớ và tự an ủi mình, AQ mình là người yêu đang làm nhiệm vụ, chờ thôi.
Mỹ Yến 25-11-2025 11:49:49
Lấy hình người yêu ra ngắm cho đỡ nhớ em gái ơi.
Trở về là để chịu trách nhiệm, để đối mặt. Nếu anh cứ tiếp tục lẩn tránh, nỗi đau đó, vết thương đó sẽ không bao giờ tan đi.
Cha mẹ đã già, chẳng dám tiêu gì cho bản thân. Đến tết, bao nhiêu tiền con biếu, các cụ lại đem ra lì xì hết cho đám cháu chắt.
Chị đừng để sự phản bội của chồng phá hủy sự tự tin, lòng tự hào của chị về chính bản thân.
Tổ ấm của em. Em là nữ chủ nhân. Vợ cũ là khách. Tại sao chủ nhà lại sợ khách mà bỏ trốn?
Tôi vừa nhận tiền tết hơn 70 triệu đồng, định bụng năm nay có cái tết huy hoàng, ai dè vợ thu hết.
Đoạn đường phía trước của chị có thể bắt đầu lại bằng sự nhẹ nhàng và bình yên từ chính trái tim mình.
Một bà mẹ hiểu chuyện sẽ biết đâu là sự lựa chọn tốt nhất cho con trai mình.
Mỗi lần bà mang gà lên, căn hộ nhỏ vốn ngăn nắp bỗng biến thành cái chuồng gà bất đắc dĩ.
Đừng tin lời xin lỗi hay hứa hẹn ngay lúc này. Người thật sự muốn sửa sẽ tự giác thay đổi, chịu bất tiện, chịu bị giám sát tạm thời.
Đừng bao giờ hối hận vì mình đã sống tử tế. Sự tử tế của chị là vốn liếng quý giá nhất để con cái nhìn vào và tôn trọng mẹ.
Tết với em là ác mộng khi mẹ chồng cuồng dọn dẹp. Đồ đạc từ nhà kho đến phòng khách bà cứ khiêng ra rửa rồi trả về chỗ cũ...
Giữ kín chuyện con riêng tức là em đang đùa với lửa và quan trọng hơn, em đang vô tình làm tổn thương con mình.
Không có giải pháp nào tuyệt đối vẹn cả nhiều đàng như anh mong muốn nhưng là người một nhà thì sẽ thông cảm cho nhau.
Anh trách tôi tính toán với chồng, tiền lương đưa hết cho vợ mà khi cần cứ phải như đi xin nhưng không biết tiền anh lấy hơn cả lương đưa vợ.
Khi cảm nhận được sự an toàn và tin cậy từ mẹ, con sẽ tự nhiên mở lòng, chị cũng dễ hiểu con hơn và có thể định hướng khi cần.
Sống thật không đồng nghĩa nói năng không kiểm soát, cáu gắt hay quát tháo. Cảm xúc là thật nhưng cách thể hiện cảm xúc luôn là một sự lựa chọn.
Lúc yêu, em là "nữ hoàng" của chồng. Em hắt hơi là anh cuống cuồng mua thuốc, cháo... Vậy mà mọi chuyện thay đổi từ khi "kẻ thứ ba" xuất hiện.
Chị cần điều chỉnh cách dạy con nếu không muốn nỗi sợ ấy theo con lâu dài và trở thành một dấu ấn xấu trong quan hệ mẹ con.