PNO - Tôi xa quê đã hơn hai mươi năm.Quê tôi giờ cũng đã thay đổi nhiều. Mỗi lần về quê, tôi vẫn thường nhắc đến món lạc mầm nhưng dì tôi bảo: “Xưa lắm rồi, giờ ai ăn món đó nữa!”. Vậy nên dù vẫn nhớ như in, vẫn thèm mùi vị quen thuộc ấy nhưng tôi chưa được thưởng thức lại.
Sau trận mưa rào mấy hôm, trên bãi đội lên những chỏm đất, lũ trẻ chúng tôi chạy vòng quanh, vừa chạy vừa đếm trong niềm háo hức xen lẫn vui sướng vì sắp được “thu hoạch” những giỏ lạc (đậu phộng) mầm. Chúng tôi vẫn gọi những cây lạc mầm ấy là “đội quân dưới lòng đất”.
Quê tôi, dải đất cuối của miền quê Nghệ An, nằm cạnh dòng sông Lam hiền hòa, trong xanh. Đất ở đây được bồi đắp phù sa nên hai bên bờ xanh mướt bởi những nương ngô. Ở giữa, nổi lên một bãi đất rộng, dài, người ta gọi bằng cái tên gợi nhớ đến nguồn gốc ra đời của nó: Bãi Nổi.
Bãi Nổi chủ yếu là đất pha cát thích hợp với trồng lạc. Lạc trồng ở đây rất ngon. Tôi thích nhất cái cảm giác mùa lạc ra hoa, cả Bãi Nổi như một tấm thảm màu xanh trải dài. Trên nền màu xanh ấy đính thêm những bông hoa vàng rực đầy sức sống. Mùa mà lũ trẻ chúng tôi háo hức nhất là mùa thu hoạch lạc. Chúng tôi vừa chăn trâu vừa tranh thủ mót những củ lạc còn sót.

Dù chủ nhà và cả những đứa trẻ chuyên đi mót lạc có bới kỹ đến đâu thì vẫn còn đâu đó những củ lạc bám chặt trong đất, nhất là những bụi lạc hủi (bị khô và héo cả thân lẫn lá trước khi thu hoạch). Những củ lạc đó giấu mình trong đất, sau những trận mưa sẽ nảy mầm và đội đất nhô lên. Chúng tôi thả trâu rồi rủ nhau đi đào bới mầm lạc. Cứ chỗ nào đất nhô lên như hình cây nấm thì biết ngay dưới đó có mầm lạc đang chòi lên. Những đứa trẻ tinh khôn sẽ biết chọn cây lạc mầm vừa tách hạt, chưa ra lá thì mới ngon và phải nhổ thật khéo để không bị đứt, gãy.
Cứ thế, lúc về đứa nhiều thì giỏ đầy, đứa ít thì được lưng giỏ. Cái cảm giác chiều muộn, bụng đang đói vắt, ngồi trên lưng trâu vặt vài ba cái mầm lạc cho vào miệng, vị béo, bùi, ngọt thấm từ lưỡi thấm xuống thật không gì bằng. Hồi đó, nhà tôi bữa ăn cũng chỉ toàn canh rau với cà muối.
Vậy nên hôm nào tôi đi nhổ được mầm lạc là nhà tôi được “đổi món”. Vẫn là giỏ mầm lạc tôi mang về mà mẹ tôi vừa xào, vừa luộc. Mầm lạc có sẵn dầu, lúc xào mẹ chỉ cho tí mỡ lợn thôi mà thơm lừng cả xóm. Thằng em tôi cứ bê bát chạy vòng quanh hỏi mẹ khi nào thì được ăn. Cha tôi có bệnh nên quanh năm ông chỉ ăn rau luộc. Mẹ để ý luộc một đĩa lạc mầm nhỏ cho cha.
Hôm nào tôi kiếm được nhiều mẹ còn sáng kiến muối lạc mầm kiểu như muối dưa, ăn giòn, ngon và rất tốn cơm. Tôi vẫn nhớ hình ảnh bên mâm cơm có đĩa lạc mầm, cha rót chén rượu gạo hạt mít nhấp một hơi rồi khà một tiếng rất khoái chí. Mẹ thấy vậy liền đùa: Cứ hôm nào cha bây “khà” là hôm đó cơm ngon. Nhà tôi nghèo nhưng những bữa ăn luôn rộn ràng, vui vẻ.

Anh em tôi cứ thế lớn lên giữa vùng quê gió Lào bỏng rát, bữa ăn hằng ngày chẳng mấy khi có thịt cá, chủ yếu là rau dưa, tương cà. Ấy vậy mà đứa nào đứa nấy khỏe mạnh, phổng phao. Có lần, bác họ tôi ở ngoài phố về chơi. Nhìn mấy anh em tôi, bác hỏi mẹ: “Cô chú nuôi con kiểu gì mà mát tay thế? Rồi bác kể, con bác ở ngoài phố cho ăn đủ thứ bổ dưỡng mà còi cọc, ốm vặt suốt. Bữa đó, ngoài đĩa thịt gà, mẹ có thêm đĩa lạc mầm muối mời khách. Đang ăn, mẹ chỉ xuống đĩa lạc mầm cười bảo: “Đây bác, cả tháng nay có mỗi món này thôi, cứ hết xào lại luộc rồi muối dưa, thêm bát canh, mấy quả cà mà mỗi bữa hai đứa cứ phải “đánh” ba bát cơm đầy”.
Tôi xa quê đã hơn hai mươi năm. Quê tôi giờ cũng đã thay đổi nhiều. Mỗi lần về quê, tôi vẫn thường nhắc đến món lạc mầm nhưng dì tôi bảo: “Xưa lắm rồi, giờ ai ăn món đó nữa!”. Vậy nên dù vẫn nhớ như in, vẫn thèm mùi vị quen thuộc ấy nhưng tôi chưa được thưởng thức lại.
Khi thành phố giãn cách, việc đi lại hạn chế tối đa, kể cả đi chợ, tôi ủ giá đỗ làm rau theo cách truyền thống mà ngày xưa mẹ vẫn làm. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi: Sao không thử ủ lạc mầm nhỉ! Tôi lên mạng search công thức rồi lọ mọ làm theo với biết bao hào hứng. Rồi tôi cũng có những mầm lạc đầu tiên. Nhưng khi thưởng thức, tôi lại không có được những xúc cảm, dư vị như ngày xưa khi ăn những món lạc mầm mẹ nấu từ giỏ lạc mà tôi cặm cụi đào bới trên bãi bồi của dòng sông quê hương.
Có lẽ, trong cuộc sống này có những thứ chỉ thuộc về một nơi, một cung thời gian nào đó mà nếu tách rời ra sẽ không còn nguyên vẹn ý nghĩa. Và quê hương không phải chỉ là những điều lớn lao mà còn là nơi chứa đựng những ký ức nhỏ bé mà thân thương, nơi chân ta có thể rời đi nhưng tim ta vẫn mãi ở đó.
Thu Đức
| Chia sẻ bài viết: |
Vẻ đẹp tinh khôi, quyến rũ của những vườn hoa cà phê không chỉ níu chân du khách, mà còn đánh thức nhịp sống mùa xuân trên Tây Nguyên.
Giữa phố núi hoa anh đào se lạnh, có một quán phở khiến thực khách ghé thăm vì hoài niệm một Đà Lạt xưa.
Dù còn 2 tuần nữa mới đến Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026, nhưng không khí xuân đã sớm lan tỏa trên con đường Hải Thượng Lãn Ông.
Những video được tạo ra bằng AI cung cấp thông tin hữu ích về mẹo bếp núc đang trở thành trào lưu được nhiều người yêu thích.
Ẩm thực Lào là sự kết hợp hài hòa giữa nguyên liệu tươi, gia vị mạnh và các loại thảo mộc bản địa như sả, riềng, rau mùi...
Thêm trái bơ vào acc1 món ăn sáng giúp tăng năng lượng cho cả ngày dài, đồng thời còn giúp bạn có làn da căng mượt.
Mỗi độ xuân về, TPHCM lại sôi động với nhiều hoạt động văn hóa - du lịch phục vụ người dân và du khách.
Tết này, nếu muốn rời phố thị để tìm về không gian làng quê, du khách có thể trải nghiệm tour du lịch cộng đồng mới tại Nhị Hòa (Vĩnh Long).
London sở hữu sự kết hợp hiếm có giữa lịch sử lâu đời, văn hóa đa dạng, nhịp sống hiện đại và hệ thống mua sắm, giải trí hàng đầu châu Âu.
Không chỉ phản ánh khẩu vị, ẩm thực Philippines còn là tấm gương soi lịch sử và đời sống xã hội của quốc đảo Đông Nam Á này.
Sáng 31/1, đường hoa xuân gần sân bay Tân Sơn Nhất đã khai trương thu hút khách khách tham quan, check in tết sớm.
Dưới đây là những địa điểm chụp ảnh đẹp tại TPHCM mà bạn không thể bỏ qua để có một bộ ảnh tết Bính Ngọ 2026.
Đây là những quán ăn đường phố lâu đời, bán những món ăn truyền thống được yêu thích với giá phải chăng ở Kuala Lumpur.
Nếu bạn đang tìm kiếm một khoảng lặng để "tái tạo" tâm hồn sau một năm, hãy lên kế hoạch cho chuyến hành trình sống chậm giữa lòng di sản.
Việc đưa thú cưng đi cùng trong các chuyến du lịch bằng đường hàng không đang trở thành xu hướng được nhiều người yêu thích.
Sức hút của nơi này đến từ giàn hoa chùm ớt phủ kín mái hiên, tạo nên khung cảnh rực rỡ giữa vùng cao nguyên bazan.
Keo lá tràm vào mùa nở rộ, trở thành điểm check-in và trải nghiệm thiên nhiên được du khách tìm đến mỗi dịp cuối năm.
Giữa cái se lạnh của những ngày giáp Tết Nguyên đán 2026, làng cổ Túy Loan (xã Hòa Vang, Đà Nẵng) lại rộn ràng hơn bao giờ hết.

