PNO - Chắc chắn em gái luôn hiểu thành ý của bạn, hiểu cả những nỗ lực trong sáng bạn đã dành cho em. Vấn đề chỉ là cảm giác của người tiếp nhận.
| Chia sẻ bài viết: |
Cẩm Thu 30-12-2021 21:56:27
Sau này, nếu muốn hỗ trợ em, bạn hãy lắng nghe nhiều hơn và chỉ làm những việc mà em ấy lên tiếng yêu cầu. Em ấy chỉ cần bạn ở bên cạnh như một người bạn, chứ không phải thay em giải quyết mọi việc.
Thu Trang 30-12-2021 21:55:59
Đôi khi nhiệt tình quá lại đang là vô ý làm phiền người khác đấy ạ
Lan Lê 30-12-2021 14:14:01
Biết là bạn có ý tốt và quá thương em mình đến mức có thể làm thay mọi thứ cho em, nhưng đó là một điều rất không nên. Phản ứng của em bạn đã cho thấy điều đó. Cô ấy bị "ngộp thở" bởi tình yêu đó.
Thu Trinh 30-12-2021 11:38:35
Có khi em bạn chỉ cần một người lắng nghe chứ không cần một người can thiệp quá sâu vào vấn đề của cô ấy.
Quỳnh Trân 30-12-2021 11:18:27
Yêu thương không đúng cách sẽ biến yêu thương thành ngục tù.
NiNi 30-12-2021 11:13:40
Cô ấy vẫn yêu thương bạn như xưa thôi, chỉ là giao tiếp giữa cả hai đang gặp trục trặc nên cô ấy không tiện gặp bạn thôi
Dạo này, mỗi khi tan làm, tôi chỉ muốn được dính vào ghế hoặc trốn lại ngủ dưới gầm bàn làm việc của mình.
Dẫu sốt ruột cách mấy, chị cũng không thể thay con trai làm người quyết định.
Con chị đang đặt toàn bộ nguồn hạnh phúc vào bạn trai, dẫn đến sự lệ thuộc cảm xúc. Chị hãy hướng con vào những giá trị tự thân.
Chồng bức bối, tù túng vì bị vợ luôn muốn chồng trong tầm mắt, kể cả ngày nghỉ, cấm cả việc đi đá banh.
Chị có thể tiếp tục quan tâm, hỗ trợ khi thật sự cần thiết nhưng không nên để cảm giác có lỗi khiến mình phải hy sinh sự bình yên tuổi già.
Em xứng đáng sống cuộc đời không bị dày vò mỗi ngày. Nếu em rời đi, đó không phải là phản bội. Em chỉ đang tự cứu lấy mình mà thôi.
Tôi không giữ được mình mà lỡ…"thân mật” lại với cha của con mình. Thế nên tôi cảm thấy rất có lỗi với chồng mới.
Em đang đứng bên bờ vực ly hôn sau 8 năm chung sống. Vấn đề duy nhất là nhà chồng xem chồng em như cây ATM vô điều kiện.
Pháp luật nghiêm cấm người sử dụng lao động có hành vi phân biệt đối xử vì lý do thai sản, kết hôn.
Vợ chồng tôi đang rơi vào cảnh cơm không lành, canh không ngọt suốt nửa năm qua. Tất cả chỉ vì quyết định đưa mẹ chồng ở quê lên sống cùng.
Điều khó nhất lúc này không phải là thuyết phục con sinh mà là giữ được sợi dây tình cảm mẹ con không bị đứt gãy.
Danh dự và nhân phẩm của em không nằm ở việc em sống chung hay sống riêng mà ở cách em sống.
Tình trạng chi xài phóng tay của con tiếp diễn làm tôi cảm thấy sợ hãi. Chồng không muốn tôi hỏi con về cách chi tiêu bởi sợ con tủi thân.
Trước khi đưa ra quyết định, chị nên lắng nghe bản thân và soi chiếu lại cảm xúc của chính mình trong trạng thái tỉnh táo nhất.
Các chị nói bóng gió rằng em còn trẻ, chưa có con cái ràng buộc với dòng họ, trước sau gì cũng đi bước nữa, không có quyền hưởng tài sản.
Chồng ngoại tình còn vũ phu, tôi quyết ly hôn nhưng anh ta ép giao con mới chịu ký đơn. Tôi không thể giao con mình cho kẻ ác độc...
Đám cưới đó là cột mốc của cuộc đời anh ấy, không phải bài kiểm tra cho cảm xúc hay bản lĩnh của cháu.
Cảm giác mất đi những gì thân thuộc, tốt đẹp, thiêng liêng dù thực tế người ấy vẫn còn bên cạnh mình là thứ cảm giác bất lực pha lẫn tuyệt vọng.