PNO - Con có quyền mơ ước. Một đứa trẻ không chọn được nơi mình sinh ra nhưng có thể chọn mình sẽ đứng ở đâu trong tương lai.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Đức Khanh 16-12-2025 08:53:00
Cháu là một người tốt và có hiếu khi biết lo cho cha và chị. Khó khăn hiện tại của cháu là cha đau yếu, chị không làm được gì. Thuận lợi là cháu có người dì bảo lãnh cho cháu ra nước ngoài học tập. Nếu cháu bỏ học ở nhà đi làm cũng chưa chắc lo nổi cho mình, chứ đừng nói giúp gì được cho gia đình, vì cháu không có chuyên môn, chỉ là lao động phổ thông. Nếu cháu đi học đã không phải lo tiền ăn học, song có điều kiện cháu mà làm thêm được thì có thể giúp được gia đình.
Cháu bàn với dì ngoài giúp cháu học có thể giúp cha và chị cháu chữa bệnh một phần nào (cháu mượn sau này trả và nói cha nhất định không được uống rượu, cờ bạc) để cháu yên tâm học được không?
Đi học lo cho mình một nghề nghiệp ổn định không chỉ là cơ hội giúp mình lo cho gia đình mà còn là bước đi vững chắc của cuộc đời. Vì thế, cháu nên chọn đi học.
Ước mơ là tâm nguyện của mỗi con người mong muốn đạt được cái gì tốt đẹp cho bản thân. Để thực hiện ước mơ, con người cần kiên trì, bản lĩnh, dũng cảm... chứ không phải giàu hay nghèo quyết định. Một người muốn viết được chữ không nhất thiết phải có tay, họ có thể dùng chân, dùng miệng...
Chú kể cháu nghe câu chuyện này nhé: Quê chú làm ruộng, đầu năm 1980 (thời bao cấp), chỗ chú ở có gia đình 5 người con đang tuổi đi học từ cấp I đến cấp III. Hai ông bà làm nông sức yếu không làm tốt được ruộng khoán, thu nhập thấp nên thiếu ăn quanh năm.
Anh con trai đầu đi bộ đội khi đạng học dở lớp 9/10. Đến khi anh chuẩn bị được ra quân, ông bà mời anh em chú, bác, cậu, mợ... bàn chuyển từ quân đội sang công nhân để có sổ gạo vừa lo được cho bản thân, còn giúp chút ít cho gia đình, còn nếu về đi học thì rất khó khăn cho gia đình. Anh con trai không chịu và xin cha mẹ cho về đi học lại.
Về học phổ thông anh ta vừa đi học, vừa làm ruộng, vừa đi chợ bán hàng (buôn vặt). Rồi anh ta đi học đại học ở Hà Nội. Cứ hè đến, anh lại về giúp cha mẹ làm ruộng và đi chợ bán hàng.
Sau đó, anh ta đi làm cán bộ, năm 2025 mới nghỉ hưu, 5 em anh đều tốt nghiệp cao đằng, đại học rồi làm cán bộ, giáo viên. Trong khi đó, những người đi bộ đội cùng thời với anh về làm ruộng đến nay đã hơn 60 tuổi vẫn chưa được nghỉ.
Chú nêu lên một số vấn đề trên để cháu nghiệm và quyết định. Chúc cháu thành công!
Phong 15-12-2025 07:38:02
Có người dì sẵn sàng bảo lãnh là một phước lớn. Không phải ai cũng có cơ hội đó, mong em trân trọng và cố gắng hết sức.
Mẹ Cát 15-12-2025 07:19:03
Gia đình khó khăn không phải lỗi của em. Em không ích kỷ khi chọn tương lai cho mình, ngược lại là rất có trách nhiệm.
An Nhiên 15-12-2025 07:11:29
Cô Hạnh Dung nói rất đúng, ở lại đi làm sớm chỉ giúp được trước mắt. Đầu tư cho tri thức là con đường khó nhưng có hy vọng nhất.
Minh Minh 15-12-2025 07:07:39
Đọc mà rơi nước mắt. 18 tuổi mà đã nghĩ được như vậy là quá chín chắn rồi. Mong em mạnh dạn đi học, sau này mới có thể giúp gia đình lâu dài.
Hồ Anh 14-12-2025 20:04:20
Một mình cháu đâu thể gánh vác hết gia đình. Phải biết sống cho mình nữa, cháu ơi!
Giáng Hương 14-12-2025 20:03:04
Hãy nhìn xa hơn, tính đường dài hơn đi em. Bây giờ em cực thêm một chút nhưng sau này sẽ làm được nhiều việc ý nghĩa hơn cho chính em và cho gia đình.
Con xem tôi như người vô hình. Tôi nói gì con không cãi nhưng mặc kệ, bỏ ngoài tai...
Em nói cái này các chị đừng ném đá. Em đang rất khó chịu với chồng, nói thẳng ra là em ghen vì chồng quá mê con.
Vấn đề không nằm ở việc họ tán tỉnh mà ở cách em phản ứng và thiết lập ranh giới.
Chồng em đã ngoại tình đến lần thứ tư, lại còn công khai chối bỏ cảm xúc của vợ. Vết thương ấy quá sâu...
Tôi vừa mở miệng, chưa kịp dạy cho con một bài học thì vợ tôi đã vội vàng lao ra như một tấm khiên chắn.
Chị không cần quá lo lắng nhưng cũng đừng xem nhẹ. Sự hướng dẫn kịp thời và nhẹ nhàng của người lớn sẽ giúp các cháu điều chỉnh rất nhanh.
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.
Trong cuộc sống hôn nhân, đôi khi sự thờ ơ còn đáng sợ hơn cả những lời cãi vã.
Điều duy nhất em có thể làm là tôn trọng quyết định của anh ấy vì đó là cách anh ấy chọn để đối diện với cuộc đời mình.