PNO - Con có quyền mơ ước. Một đứa trẻ không chọn được nơi mình sinh ra nhưng có thể chọn mình sẽ đứng ở đâu trong tương lai.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Đức Khanh 16-12-2025 08:53:00
Cháu là một người tốt và có hiếu khi biết lo cho cha và chị. Khó khăn hiện tại của cháu là cha đau yếu, chị không làm được gì. Thuận lợi là cháu có người dì bảo lãnh cho cháu ra nước ngoài học tập. Nếu cháu bỏ học ở nhà đi làm cũng chưa chắc lo nổi cho mình, chứ đừng nói giúp gì được cho gia đình, vì cháu không có chuyên môn, chỉ là lao động phổ thông. Nếu cháu đi học đã không phải lo tiền ăn học, song có điều kiện cháu mà làm thêm được thì có thể giúp được gia đình.
Cháu bàn với dì ngoài giúp cháu học có thể giúp cha và chị cháu chữa bệnh một phần nào (cháu mượn sau này trả và nói cha nhất định không được uống rượu, cờ bạc) để cháu yên tâm học được không?
Đi học lo cho mình một nghề nghiệp ổn định không chỉ là cơ hội giúp mình lo cho gia đình mà còn là bước đi vững chắc của cuộc đời. Vì thế, cháu nên chọn đi học.
Ước mơ là tâm nguyện của mỗi con người mong muốn đạt được cái gì tốt đẹp cho bản thân. Để thực hiện ước mơ, con người cần kiên trì, bản lĩnh, dũng cảm... chứ không phải giàu hay nghèo quyết định. Một người muốn viết được chữ không nhất thiết phải có tay, họ có thể dùng chân, dùng miệng...
Chú kể cháu nghe câu chuyện này nhé: Quê chú làm ruộng, đầu năm 1980 (thời bao cấp), chỗ chú ở có gia đình 5 người con đang tuổi đi học từ cấp I đến cấp III. Hai ông bà làm nông sức yếu không làm tốt được ruộng khoán, thu nhập thấp nên thiếu ăn quanh năm.
Anh con trai đầu đi bộ đội khi đạng học dở lớp 9/10. Đến khi anh chuẩn bị được ra quân, ông bà mời anh em chú, bác, cậu, mợ... bàn chuyển từ quân đội sang công nhân để có sổ gạo vừa lo được cho bản thân, còn giúp chút ít cho gia đình, còn nếu về đi học thì rất khó khăn cho gia đình. Anh con trai không chịu và xin cha mẹ cho về đi học lại.
Về học phổ thông anh ta vừa đi học, vừa làm ruộng, vừa đi chợ bán hàng (buôn vặt). Rồi anh ta đi học đại học ở Hà Nội. Cứ hè đến, anh lại về giúp cha mẹ làm ruộng và đi chợ bán hàng.
Sau đó, anh ta đi làm cán bộ, năm 2025 mới nghỉ hưu, 5 em anh đều tốt nghiệp cao đằng, đại học rồi làm cán bộ, giáo viên. Trong khi đó, những người đi bộ đội cùng thời với anh về làm ruộng đến nay đã hơn 60 tuổi vẫn chưa được nghỉ.
Chú nêu lên một số vấn đề trên để cháu nghiệm và quyết định. Chúc cháu thành công!
Phong 15-12-2025 07:38:02
Có người dì sẵn sàng bảo lãnh là một phước lớn. Không phải ai cũng có cơ hội đó, mong em trân trọng và cố gắng hết sức.
Mẹ Cát 15-12-2025 07:19:03
Gia đình khó khăn không phải lỗi của em. Em không ích kỷ khi chọn tương lai cho mình, ngược lại là rất có trách nhiệm.
An Nhiên 15-12-2025 07:11:29
Cô Hạnh Dung nói rất đúng, ở lại đi làm sớm chỉ giúp được trước mắt. Đầu tư cho tri thức là con đường khó nhưng có hy vọng nhất.
Minh Minh 15-12-2025 07:07:39
Đọc mà rơi nước mắt. 18 tuổi mà đã nghĩ được như vậy là quá chín chắn rồi. Mong em mạnh dạn đi học, sau này mới có thể giúp gia đình lâu dài.
Hồ Anh 14-12-2025 20:04:20
Một mình cháu đâu thể gánh vác hết gia đình. Phải biết sống cho mình nữa, cháu ơi!
Giáng Hương 14-12-2025 20:03:04
Hãy nhìn xa hơn, tính đường dài hơn đi em. Bây giờ em cực thêm một chút nhưng sau này sẽ làm được nhiều việc ý nghĩa hơn cho chính em và cho gia đình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.
Người yêu thương mình là người muốn mình tốt lên, vững vàng lên từng ngày; không phải là sự thao túng, khống chế...
Con dâu tôi cực kỳ cao tay, luôn đóng vai người tốt trong mọi mâu thuẫn giữa tôi và con trai.
Cháu không cần cố gắng trở thành một người hoàn hảo. Chỉ cần là một người tử tế, chân thành thì sẽ luôn có những người phù hợp với cháu.
Chị không có người chồng đúng nghĩa. Chị chỉ đang sống với một diễn viên đại tài suốt mấy chục năm qua. Anh ta đi lúc này là may mắn cho chị.
Vợ tôi có một tính cách rất khó chấp nhận. Cô ấy luôn đóng vai nạn nhân và nói điêu nói quá về chồng.