PNO - Con có quyền mơ ước. Một đứa trẻ không chọn được nơi mình sinh ra nhưng có thể chọn mình sẽ đứng ở đâu trong tương lai.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Đức Khanh 16-12-2025 08:53:00
Cháu là một người tốt và có hiếu khi biết lo cho cha và chị. Khó khăn hiện tại của cháu là cha đau yếu, chị không làm được gì. Thuận lợi là cháu có người dì bảo lãnh cho cháu ra nước ngoài học tập. Nếu cháu bỏ học ở nhà đi làm cũng chưa chắc lo nổi cho mình, chứ đừng nói giúp gì được cho gia đình, vì cháu không có chuyên môn, chỉ là lao động phổ thông. Nếu cháu đi học đã không phải lo tiền ăn học, song có điều kiện cháu mà làm thêm được thì có thể giúp được gia đình.
Cháu bàn với dì ngoài giúp cháu học có thể giúp cha và chị cháu chữa bệnh một phần nào (cháu mượn sau này trả và nói cha nhất định không được uống rượu, cờ bạc) để cháu yên tâm học được không?
Đi học lo cho mình một nghề nghiệp ổn định không chỉ là cơ hội giúp mình lo cho gia đình mà còn là bước đi vững chắc của cuộc đời. Vì thế, cháu nên chọn đi học.
Ước mơ là tâm nguyện của mỗi con người mong muốn đạt được cái gì tốt đẹp cho bản thân. Để thực hiện ước mơ, con người cần kiên trì, bản lĩnh, dũng cảm... chứ không phải giàu hay nghèo quyết định. Một người muốn viết được chữ không nhất thiết phải có tay, họ có thể dùng chân, dùng miệng...
Chú kể cháu nghe câu chuyện này nhé: Quê chú làm ruộng, đầu năm 1980 (thời bao cấp), chỗ chú ở có gia đình 5 người con đang tuổi đi học từ cấp I đến cấp III. Hai ông bà làm nông sức yếu không làm tốt được ruộng khoán, thu nhập thấp nên thiếu ăn quanh năm.
Anh con trai đầu đi bộ đội khi đạng học dở lớp 9/10. Đến khi anh chuẩn bị được ra quân, ông bà mời anh em chú, bác, cậu, mợ... bàn chuyển từ quân đội sang công nhân để có sổ gạo vừa lo được cho bản thân, còn giúp chút ít cho gia đình, còn nếu về đi học thì rất khó khăn cho gia đình. Anh con trai không chịu và xin cha mẹ cho về đi học lại.
Về học phổ thông anh ta vừa đi học, vừa làm ruộng, vừa đi chợ bán hàng (buôn vặt). Rồi anh ta đi học đại học ở Hà Nội. Cứ hè đến, anh lại về giúp cha mẹ làm ruộng và đi chợ bán hàng.
Sau đó, anh ta đi làm cán bộ, năm 2025 mới nghỉ hưu, 5 em anh đều tốt nghiệp cao đằng, đại học rồi làm cán bộ, giáo viên. Trong khi đó, những người đi bộ đội cùng thời với anh về làm ruộng đến nay đã hơn 60 tuổi vẫn chưa được nghỉ.
Chú nêu lên một số vấn đề trên để cháu nghiệm và quyết định. Chúc cháu thành công!
Phong 15-12-2025 07:38:02
Có người dì sẵn sàng bảo lãnh là một phước lớn. Không phải ai cũng có cơ hội đó, mong em trân trọng và cố gắng hết sức.
Mẹ Cát 15-12-2025 07:19:03
Gia đình khó khăn không phải lỗi của em. Em không ích kỷ khi chọn tương lai cho mình, ngược lại là rất có trách nhiệm.
An Nhiên 15-12-2025 07:11:29
Cô Hạnh Dung nói rất đúng, ở lại đi làm sớm chỉ giúp được trước mắt. Đầu tư cho tri thức là con đường khó nhưng có hy vọng nhất.
Minh Minh 15-12-2025 07:07:39
Đọc mà rơi nước mắt. 18 tuổi mà đã nghĩ được như vậy là quá chín chắn rồi. Mong em mạnh dạn đi học, sau này mới có thể giúp gia đình lâu dài.
Hồ Anh 14-12-2025 20:04:20
Một mình cháu đâu thể gánh vác hết gia đình. Phải biết sống cho mình nữa, cháu ơi!
Giáng Hương 14-12-2025 20:03:04
Hãy nhìn xa hơn, tính đường dài hơn đi em. Bây giờ em cực thêm một chút nhưng sau này sẽ làm được nhiều việc ý nghĩa hơn cho chính em và cho gia đình.
Tổ ấm của em. Em là nữ chủ nhân. Vợ cũ là khách. Tại sao chủ nhà lại sợ khách mà bỏ trốn?
Tôi vừa nhận tiền tết hơn 70 triệu đồng, định bụng năm nay có cái tết huy hoàng, ai dè vợ thu hết.
Đoạn đường phía trước của chị có thể bắt đầu lại bằng sự nhẹ nhàng và bình yên từ chính trái tim mình.
Một bà mẹ hiểu chuyện sẽ biết đâu là sự lựa chọn tốt nhất cho con trai mình.
Mỗi lần bà mang gà lên, căn hộ nhỏ vốn ngăn nắp bỗng biến thành cái chuồng gà bất đắc dĩ.
Đừng tin lời xin lỗi hay hứa hẹn ngay lúc này. Người thật sự muốn sửa sẽ tự giác thay đổi, chịu bất tiện, chịu bị giám sát tạm thời.
Đừng bao giờ hối hận vì mình đã sống tử tế. Sự tử tế của chị là vốn liếng quý giá nhất để con cái nhìn vào và tôn trọng mẹ.
Tết với em là ác mộng khi mẹ chồng cuồng dọn dẹp. Đồ đạc từ nhà kho đến phòng khách bà cứ khiêng ra rửa rồi trả về chỗ cũ...
Giữ kín chuyện con riêng tức là em đang đùa với lửa và quan trọng hơn, em đang vô tình làm tổn thương con mình.
Không có giải pháp nào tuyệt đối vẹn cả nhiều đàng như anh mong muốn nhưng là người một nhà thì sẽ thông cảm cho nhau.
Anh trách tôi tính toán với chồng, tiền lương đưa hết cho vợ mà khi cần cứ phải như đi xin nhưng không biết tiền anh lấy hơn cả lương đưa vợ.
Khi cảm nhận được sự an toàn và tin cậy từ mẹ, con sẽ tự nhiên mở lòng, chị cũng dễ hiểu con hơn và có thể định hướng khi cần.
Sống thật không đồng nghĩa nói năng không kiểm soát, cáu gắt hay quát tháo. Cảm xúc là thật nhưng cách thể hiện cảm xúc luôn là một sự lựa chọn.
Lúc yêu, em là "nữ hoàng" của chồng. Em hắt hơi là anh cuống cuồng mua thuốc, cháo... Vậy mà mọi chuyện thay đổi từ khi "kẻ thứ ba" xuất hiện.
Chị cần điều chỉnh cách dạy con nếu không muốn nỗi sợ ấy theo con lâu dài và trở thành một dấu ấn xấu trong quan hệ mẹ con.
Đừng vội biến một nữ đồng nghiệp vô tội thành kẻ thù chỉ vì hoàn cảnh của cô ấy.
Ai cũng bảo tôi sướng mà không biết hưởng. Thật ra, sự quan tâm quá mức ấy đang rút cạn sự tự do và thoải mái trong tôi mỗi ngày.
Anh hãy lắng nghe thật kỹ nhu cầu sâu xa của chính mình. Anh cần sự chăm sóc vật chất, sự gắn bó tình cảm hay sự bình an nội tâm?