PNO - Em mới kết hôn 1 năm. Lẽ ra đây là lúc em tận hưởng cuộc sống hôn nhân và vun đắp gia đình nhưng em đang mệt mỏi và kiệt sức.
| Chia sẻ bài viết: |
Vũ Ngọc Anh 20-12-2025 10:29:57
Tôi đây. Chua chát lắm mới nghĩ đến điều đó.
Lan Ngọc 20-12-2025 10:28:35
Bất đắc dĩ mới phải vậy thôi. Không ai muốn điều đó đâu bạn à!
Lê Đức Khanh 13-11-2025 07:23:20
Mỗi người là một cá thể đặc biệt, có cách sống và đường đi riêng của chính mình. Tình yêu, hôn nhân nói riêng, nhân cảm con người nói chung cần có sự bình đẳng, cảm thông, tôn trọng nhau.
Cháu có bà mẹ chồng từng là giảng viên đại học - không biết bà ấy dạy ngành gì mà lại xử sự với con dâu như vậy? Bà ta không chỉ dựa vào mác của bà mà còn lấy cái "danh" của con trai ra hạ thấp cháu, điều này không thể xem là bình thường được.
Cháu cứ nói thẳng với mẹ chồng và chồng rằng cháu là con người có quyền được sống bình đẳng, không chịu sự chi phối của người khác. Nếu họ không thấu hiểu, thay đổi, cứ cho cháu là ở "cửa dưới" thì hãy ngẩng cao đầu mà đi cháu nhé.
Bình An 12-11-2025 10:12:01
Ngày đó tôi cũng thế. Nhưng rồi chúng tôi vẫn bên nhau gần 20 năm nay. Ráng lên bạn ơi!
Hà Duy 11-11-2025 17:28:01
Chuyện vỡ mộng hôn nhân như thế này không hiếm. Quan trọng là cả hai có cùng nhau cố gắng vượt qua hay không.
An Hòa 11-11-2025 11:42:23
Bước ra đi em. Đọc câu chuyện của em mà chị thấy như thước phim quay chậm câu chuyện của chị nhiều năm trước, khớp đến từng khung hình. Chồng em không phải không yêu em nhưng anh ta là mẫu đàn ông ích kỷ điển hình: muốn có cả mẹ lẫn vợ chăm chút cho anh ta nhưng không muốn gánh bất cứ trách nhiệm nào để giải tỏa xung đột của hai người phụ nữ. Cho dù thế nào, anh ta luôn nghĩ rằng người mẹ làm mọi điều cũng vì muốn tốt đẹp cho con, tức anh ta, kể cả nhào nặn một phụ nữ như ý mẹ để toàn tâm toàn ý chăm sóc cho anh ta thì càng tốt có sao đâu. Sự độc lập, tự do là điều em sẽ không thể tìm thấy trong ngôi nhà ấy. Nhưng trước hết, em hãy ngồi lại nói rõ các vấn đề với chồng. Tin rằng sau cuộc nói chuyện ấy, em sẽ thoải mái đưa ra quyết định.
Trang Pham 11-11-2025 11:15:18
Y như mình cách đây 21 năm .
Mình khóc sưng mắt không dám chia sẻ với ai. Chồng cũng không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến gia đình.
May có ba chồng là người luôn bên cạnh, hướng dẫn con dâu nấu sao cho vừa miệng mọi người; là người luôn bênh vực mình khi bị mẹ chồng và chồng bắt bẻ chê bai.
Cũng nhở có ba mà mình dần vượt qua và vẫn làm dâu đến nay.
Ba đã mất và mẹ chồng tính cũng thay đổi, dễ hơn. Mình nhẫn nhịn vì con. Sống như vậy nên giờ mọi người thông cảm cho mình.
Cách đây tầm 2 tháng, mình đã đòi ly hôn vànói hết những ấm ức bấy lâu.
Chị chồng là người ủng hộ mình nên mẹ chồng và chồng thay đổi.
Họ không còn coi mình như xưa nữa.
Tuyệt đối không bao giờ nghỉ việc ở nhà chăm con như mình.
Mình đã kinh doanh online 5 năm nay và có thu nhập nên mới được tôn trọng.
Đọc bài cửa em, mình cảm thấy sợ.
Em ráng nhịn rồi lựa lời xin ra riêng.
Chồng mình lúc mới cưới còn không quan tâm đến vợ buồn hay vui.
Em tạm cho mình thời gian 6 tháng hay 1 năm, nếu không chịu được thì em xin phép ra ở riêng.
Nếu chồng thương vợ thì theo còn không thì em biết câu trả lời.
Sống trong môi trường như vậy lâu ngày em sẽ trầm cảm và stress nặng.
Có con lại phải nuôi con theo cách của bà nội.
Mình vẫn còn bị ám ảnh bởi những năm tháng chịu đựng trong cô đơn .
Chúc em có đủ bình tĩnh đặt ra những mục tiêu và giới hạn để biết có nên tiếp tục sống chung với mẹ chồng hay không.
Chuyện tình cảm không có đúng sai rạch ròi. Bên cạnh chữ tình còn có chữ duyên.
Vợ chồng tôi vốn rất hòa hợp chuyện gối chăn nhưng từ lúc sinh xong chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác chán ghét chồng.
Không một ai, kể cả ông bà, cha mẹ, có quyền đánh một đứa trẻ theo cách gây tổn thương thân thể và xúc phạm nhân phẩm như vậy.
Tiền chung của gia đình chỉ đưa ra khi vợ chồng đồng thuận và có kế hoạch thu hồi rõ ràng. Sự minh bạch là cách giữ hòa khí lâu dài.
Mỗi khi có tranh luận, dù là chuyện nhỏ nhặt, anh luôn cố gắng phân định đúng sai đến cùng, tuyệt đối không bao giờ nhường tôi một bước.
Phụ nữ có thể chịu đựng nhiều thứ nhưng không nên chịu đựng một người đàn ông vừa phản bội vừa vô trách nhiệm.
Khi em bớt gánh vác quá nhiều, người đàn ông bên cạnh mới có không gian và áp lực để trưởng thành.
Con đã 11 tháng mà chuyện ấy vẫn đóng băng hoàn toàn. Mỗi lần em chủ động đều bị chồng né tránh với lý do mệt mỏi, con khóc....
Trong hôn nhân, có một điều rất khó chấp nhận - cảm giác mình không được lựa chọn, không được hiện diện trọn vẹn trong đời sống của bạn đời.
Một người đàn ông sau ly hôn vẫn liên lạc với vợ cũ không hẳn là dấu hiệu còn tình cảm.
Cứ ngỡ lấy được chồng hiền, cha mẹ chồng tâm lý là yên thân, nào ngờ tôi lại "đụng" chị chồng khó ưa, khó chịu.
Việc em nhắn tin chia tay rồi anh ấy im lặng suốt 2 ngày đã là một câu trả lời. Người muốn giữ em lại sẽ không im lặng lâu đến thế.
Em không thể thay đổi chồng. Chúng ta không bao giờ có thể ép một người trở nên hiếu thảo hay ấm áp nếu tự tâm họ không muốn.
Trong nhóm chat gia đình, hễ tôi lên tiếng hỏi thăm, cả khung chat bỗng im bặt rồi mọi người thản nhiên tiếp tục câu chuyện khác...
Em xứng đáng với một người biết trân trọng những giây phút bên em mà không khiến em phải xin xỏ chút thời gian được ở bên họ.
Một mối quan hệ bền vững không thể tồn tại nếu một người phải đau đớn từ bỏ điều mình trân quý chỉ để giữ người kia.
Tôi không có lấy một phút giây riêng tư thực thụ. Có những lúc tôi đang tắm, chồng vẫn thản nhiên gõ cửa đòi vào lấy đồ.
Cha mẹ em không chê nhà anh nghèo. Ngược đời ở chỗ cha mẹ và các chị anh lại không ưa em chỉ vì nhà em khá giả...