PNO - Em mới kết hôn 1 năm. Lẽ ra đây là lúc em tận hưởng cuộc sống hôn nhân và vun đắp gia đình nhưng em đang mệt mỏi và kiệt sức.
| Chia sẻ bài viết: |
Vũ Ngọc Anh 20-12-2025 10:29:57
Tôi đây. Chua chát lắm mới nghĩ đến điều đó.
Lan Ngọc 20-12-2025 10:28:35
Bất đắc dĩ mới phải vậy thôi. Không ai muốn điều đó đâu bạn à!
Lê Đức Khanh 13-11-2025 07:23:20
Mỗi người là một cá thể đặc biệt, có cách sống và đường đi riêng của chính mình. Tình yêu, hôn nhân nói riêng, nhân cảm con người nói chung cần có sự bình đẳng, cảm thông, tôn trọng nhau.
Cháu có bà mẹ chồng từng là giảng viên đại học - không biết bà ấy dạy ngành gì mà lại xử sự với con dâu như vậy? Bà ta không chỉ dựa vào mác của bà mà còn lấy cái "danh" của con trai ra hạ thấp cháu, điều này không thể xem là bình thường được.
Cháu cứ nói thẳng với mẹ chồng và chồng rằng cháu là con người có quyền được sống bình đẳng, không chịu sự chi phối của người khác. Nếu họ không thấu hiểu, thay đổi, cứ cho cháu là ở "cửa dưới" thì hãy ngẩng cao đầu mà đi cháu nhé.
Bình An 12-11-2025 10:12:01
Ngày đó tôi cũng thế. Nhưng rồi chúng tôi vẫn bên nhau gần 20 năm nay. Ráng lên bạn ơi!
Hà Duy 11-11-2025 17:28:01
Chuyện vỡ mộng hôn nhân như thế này không hiếm. Quan trọng là cả hai có cùng nhau cố gắng vượt qua hay không.
An Hòa 11-11-2025 11:42:23
Bước ra đi em. Đọc câu chuyện của em mà chị thấy như thước phim quay chậm câu chuyện của chị nhiều năm trước, khớp đến từng khung hình. Chồng em không phải không yêu em nhưng anh ta là mẫu đàn ông ích kỷ điển hình: muốn có cả mẹ lẫn vợ chăm chút cho anh ta nhưng không muốn gánh bất cứ trách nhiệm nào để giải tỏa xung đột của hai người phụ nữ. Cho dù thế nào, anh ta luôn nghĩ rằng người mẹ làm mọi điều cũng vì muốn tốt đẹp cho con, tức anh ta, kể cả nhào nặn một phụ nữ như ý mẹ để toàn tâm toàn ý chăm sóc cho anh ta thì càng tốt có sao đâu. Sự độc lập, tự do là điều em sẽ không thể tìm thấy trong ngôi nhà ấy. Nhưng trước hết, em hãy ngồi lại nói rõ các vấn đề với chồng. Tin rằng sau cuộc nói chuyện ấy, em sẽ thoải mái đưa ra quyết định.
Trang Pham 11-11-2025 11:15:18
Y như mình cách đây 21 năm .
Mình khóc sưng mắt không dám chia sẻ với ai. Chồng cũng không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến gia đình.
May có ba chồng là người luôn bên cạnh, hướng dẫn con dâu nấu sao cho vừa miệng mọi người; là người luôn bênh vực mình khi bị mẹ chồng và chồng bắt bẻ chê bai.
Cũng nhở có ba mà mình dần vượt qua và vẫn làm dâu đến nay.
Ba đã mất và mẹ chồng tính cũng thay đổi, dễ hơn. Mình nhẫn nhịn vì con. Sống như vậy nên giờ mọi người thông cảm cho mình.
Cách đây tầm 2 tháng, mình đã đòi ly hôn vànói hết những ấm ức bấy lâu.
Chị chồng là người ủng hộ mình nên mẹ chồng và chồng thay đổi.
Họ không còn coi mình như xưa nữa.
Tuyệt đối không bao giờ nghỉ việc ở nhà chăm con như mình.
Mình đã kinh doanh online 5 năm nay và có thu nhập nên mới được tôn trọng.
Đọc bài cửa em, mình cảm thấy sợ.
Em ráng nhịn rồi lựa lời xin ra riêng.
Chồng mình lúc mới cưới còn không quan tâm đến vợ buồn hay vui.
Em tạm cho mình thời gian 6 tháng hay 1 năm, nếu không chịu được thì em xin phép ra ở riêng.
Nếu chồng thương vợ thì theo còn không thì em biết câu trả lời.
Sống trong môi trường như vậy lâu ngày em sẽ trầm cảm và stress nặng.
Có con lại phải nuôi con theo cách của bà nội.
Mình vẫn còn bị ám ảnh bởi những năm tháng chịu đựng trong cô đơn .
Chúc em có đủ bình tĩnh đặt ra những mục tiêu và giới hạn để biết có nên tiếp tục sống chung với mẹ chồng hay không.
Sống thử là để xem có hợp nhau không. Và hiện tại, chị đã có câu trả lời...
Trước khi kết hôn, tôi ước đi làm về có cơm canh nóng hổi, vợ đợi cửa. Thực tế ngược lại: tôi vừa làm đầu bếp, vừa làm người giúp việc.
Người ta đến với nhau để thấy nhẹ lòng hơn chứ không phải để học cách chịu đựng thêm một kiểu thiếu hụt khác.
Tiền vàng tích lũy không phải để cất trong két sắt mà để giúp cuộc sống của chúng ta lúc về già an toàn, thoải mái và dễ chịu.
Từ một hành động xuất phát từ sự quan tâm chân thành, tôi bỗng bị nhìn nhận như một kẻ làm màu trước tập thể.
Việc anh thường xuyên xa nhà không phải là lỗi nhưng chắc chắn sẽ để lại trong lòng vợ anh một khoảng trống rất lớn.
Nếu anh ấy thực sự thay đổi, thời gian sẽ đứng về phía anh ấy. Nếu không, chính thời gian cũng sẽ giúp chị nhìn ra rõ hơn về một con người.
Sở thích của tôi và vợ rất lệch pha. Tôi thèm sáng đạp xe cùng hội bạn, uống cà phê bàn thế sự nhưng vợ tôi muốn vợ chồng dính như sam.
Phía trước còn nhiều năm cuộc đời, đừng tự biến mình thành bà nội trợ không công, sống chung nhà với một người đàn ông phản bội và cạn kiệt cảm xúc.
Một mối quan hệ đúng sẽ không khiến em phải đứng yên lâu như vậy. Nó sẽ tiến tới hoặc kết thúc, chứ không kéo dài trong lặng lẽ và lưng chừng.
Tôi rủ em về sống chung và vẽ ra đủ thứ về viễn cảnh tương lai nhưng sau 2 tháng thì thấy ngột ngạt và mới biết mình chưa sẵn sàng.
Nghi ngờ chồng ghen tuông hoang tưởng, chị cần đưa đi khám để có kết luận chính thức từ bác sĩ chuyên khoa thay vì suy đoán.
Sự lệ thuộc của chồng cũ vào chị, dù vô tình hay có chủ ý, đều không phù hợp, không nên tiếp diễn.
Thấy con dâu cung phụng, chăm lo cho bên ngoại từng chút trong khi hờ hững với cháu nhà chồng, tôi vừa giận, vừa tủi mà chẳng biết phải làm sao...
Một người phụ nữ gánh phần lớn áp lực kinh tế thường rất nhạy cảm với cảm giác: mình đang gồng lên còn người kia thì chỉ có ăn nhậu, hưởng thụ.
Em nên tìm hiểu rõ những vấn đề về pháp lý liên quan đến tài sản của mẹ để lại nhằm biết quyền của mình đến đâu.
Cứ tới ngày giỗ là họ hàng theo thói quen tới nhà tôi thắp hương cho ông bà rồi ở lại ăn giỗ nhưng chẳng ai góp gì.
Nếu cô ấy không tham gia, anh đang gánh toàn bộ việc điều hành gia đình, không chỉ là kiếm tiền và điều đó về lâu dài sẽ khiến anh kiệt sức.