PNO - Em mới kết hôn 1 năm. Lẽ ra đây là lúc em tận hưởng cuộc sống hôn nhân và vun đắp gia đình nhưng em đang mệt mỏi và kiệt sức.
| Chia sẻ bài viết: |
Vũ Ngọc Anh 20-12-2025 10:29:57
Tôi đây. Chua chát lắm mới nghĩ đến điều đó.
Lan Ngọc 20-12-2025 10:28:35
Bất đắc dĩ mới phải vậy thôi. Không ai muốn điều đó đâu bạn à!
Lê Đức Khanh 13-11-2025 07:23:20
Mỗi người là một cá thể đặc biệt, có cách sống và đường đi riêng của chính mình. Tình yêu, hôn nhân nói riêng, nhân cảm con người nói chung cần có sự bình đẳng, cảm thông, tôn trọng nhau.
Cháu có bà mẹ chồng từng là giảng viên đại học - không biết bà ấy dạy ngành gì mà lại xử sự với con dâu như vậy? Bà ta không chỉ dựa vào mác của bà mà còn lấy cái "danh" của con trai ra hạ thấp cháu, điều này không thể xem là bình thường được.
Cháu cứ nói thẳng với mẹ chồng và chồng rằng cháu là con người có quyền được sống bình đẳng, không chịu sự chi phối của người khác. Nếu họ không thấu hiểu, thay đổi, cứ cho cháu là ở "cửa dưới" thì hãy ngẩng cao đầu mà đi cháu nhé.
Bình An 12-11-2025 10:12:01
Ngày đó tôi cũng thế. Nhưng rồi chúng tôi vẫn bên nhau gần 20 năm nay. Ráng lên bạn ơi!
Hà Duy 11-11-2025 17:28:01
Chuyện vỡ mộng hôn nhân như thế này không hiếm. Quan trọng là cả hai có cùng nhau cố gắng vượt qua hay không.
An Hòa 11-11-2025 11:42:23
Bước ra đi em. Đọc câu chuyện của em mà chị thấy như thước phim quay chậm câu chuyện của chị nhiều năm trước, khớp đến từng khung hình. Chồng em không phải không yêu em nhưng anh ta là mẫu đàn ông ích kỷ điển hình: muốn có cả mẹ lẫn vợ chăm chút cho anh ta nhưng không muốn gánh bất cứ trách nhiệm nào để giải tỏa xung đột của hai người phụ nữ. Cho dù thế nào, anh ta luôn nghĩ rằng người mẹ làm mọi điều cũng vì muốn tốt đẹp cho con, tức anh ta, kể cả nhào nặn một phụ nữ như ý mẹ để toàn tâm toàn ý chăm sóc cho anh ta thì càng tốt có sao đâu. Sự độc lập, tự do là điều em sẽ không thể tìm thấy trong ngôi nhà ấy. Nhưng trước hết, em hãy ngồi lại nói rõ các vấn đề với chồng. Tin rằng sau cuộc nói chuyện ấy, em sẽ thoải mái đưa ra quyết định.
Trang Pham 11-11-2025 11:15:18
Y như mình cách đây 21 năm .
Mình khóc sưng mắt không dám chia sẻ với ai. Chồng cũng không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến gia đình.
May có ba chồng là người luôn bên cạnh, hướng dẫn con dâu nấu sao cho vừa miệng mọi người; là người luôn bênh vực mình khi bị mẹ chồng và chồng bắt bẻ chê bai.
Cũng nhở có ba mà mình dần vượt qua và vẫn làm dâu đến nay.
Ba đã mất và mẹ chồng tính cũng thay đổi, dễ hơn. Mình nhẫn nhịn vì con. Sống như vậy nên giờ mọi người thông cảm cho mình.
Cách đây tầm 2 tháng, mình đã đòi ly hôn vànói hết những ấm ức bấy lâu.
Chị chồng là người ủng hộ mình nên mẹ chồng và chồng thay đổi.
Họ không còn coi mình như xưa nữa.
Tuyệt đối không bao giờ nghỉ việc ở nhà chăm con như mình.
Mình đã kinh doanh online 5 năm nay và có thu nhập nên mới được tôn trọng.
Đọc bài cửa em, mình cảm thấy sợ.
Em ráng nhịn rồi lựa lời xin ra riêng.
Chồng mình lúc mới cưới còn không quan tâm đến vợ buồn hay vui.
Em tạm cho mình thời gian 6 tháng hay 1 năm, nếu không chịu được thì em xin phép ra ở riêng.
Nếu chồng thương vợ thì theo còn không thì em biết câu trả lời.
Sống trong môi trường như vậy lâu ngày em sẽ trầm cảm và stress nặng.
Có con lại phải nuôi con theo cách của bà nội.
Mình vẫn còn bị ám ảnh bởi những năm tháng chịu đựng trong cô đơn .
Chúc em có đủ bình tĩnh đặt ra những mục tiêu và giới hạn để biết có nên tiếp tục sống chung với mẹ chồng hay không.
Vợ anh cảm thấy xấu hổ vì nghề nghiệp của chồng, tình cảm của cô ấy đang đặt trên nền tảng sĩ diện phù phiếm hơn là sự đồng cam cộng khổ.
Em 29 tuổi, vừa ly hôn chồng sau 6 năm chúng sống. Em được tòa giao quyền nuôi con nhưng vì hoàn cảnh, em phải đứng trước quyết định xa con...
Càng thấy chị xuống nước hứa hẹn, anh ấy sẽ càng cảm thấy quyết định ly thân là đúng, càng ngột ngạt và muốn đẩy chị ra xa hơn.
Vợ chồng tôi vừa nghỉ hưu. Những tưởng đây là thời gian để tận hưởng sự thảnh thơi nhưng thực tế lại nảy sinh nhiều mâu thuẫn...
Gặp trường hợp bạn thân "nghiện" than vãn nhưng lại bênh chồng bất chấp thế này thì nên ứng xử sao cho vẹn cả đôi đường?
30 năm hôn nhân không hạnh phúc, phụ nữ U60 nên thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy bạo lực và phản bội để sống cho mình hay tiếp tục chịu đựng?
Ở đời, việc gì muốn giỏi cũng phải học, phải tập - kể cả việc làm bà chủ.
Hình cưới đã chụp, nhà hàng đã đặt, nữ trang cũng đã mua nhưng em đang rất sợ đến ngày đó vì phát hiện nhà chồng có nhiều người bị tâm thần.
Người vợ đang dồn sự tức giận vào người thứ ba nhưng quên mất rằng nếu chồng mình không mở cửa, người khác không cách nào vào nhà được.
Nếu em miễn cưỡng đồng ý một chuyện khiến mình không thoải mái, sự khó chịu ấy sẽ âm thầm tích tụ và ảnh hưởng đến tình cảm sau này.
Cha mẹ chồng tôi rất nhã nhặn, tình cảm và thoải mái. Trong nhà chồng, người khiến tôi ngột ngạt đến mức muốn trầm cảm lại là chị dâu.
Em đang ở bước đường cùng, ưu tiên số một của em là con. Em không còn dư dả để mặc người khác tước đoạt tài sản của mình nữa.
Sự bao dung và thấu hiểu của em lúc này là cách trả ơn tuyệt vời nhất cho những năm tháng mẹ đã dành trọn cho 2 chị em
Nghĩ đến cảnh mai này khi hai thân già khuất núi, không còn ai che chở, bao bọc chẳng biết con sẽ sống ra sao, vợ chồng tôi rất lo lắng.
Sự thật có thể đau lòng nhưng luôn tốt hơn một lời nói dối êm dịu hay một sự nghi ngờ gặm nhấm tâm can ngày này qua ngày khác.
Em đang vắt kiệt bản thân để cố gắng tròn cả trách nhiệm gia đình và xã hội. Cuối cùng em thành bà chằn lửa thay vì mẹ hiền, vợ đảm.
Chồng em là dân IT, đi làm lương nộp đủ. Vậy nhưng bên ngoài giỏi giang bao nhiêu thì về nhà, chồng em không bao giờ đụng tay vào việc nhà...
Mẹ chồng tương lai thẳng thừng: "Nhà này nền nếp, không chấp nhận con dâu xăm trổ như giang hồ". Thậm chí, mẹ anh còn bắt chúng em chia tay.