PNO - Anh tức giận với chị vì bị mất tiền, đó chỉ là một phần, phần lớn hơn cả là anh mất lòng tin vào chị.
| Chia sẻ bài viết: |
Khánh An 03-11-2024 02:32:45
Nếu thật lòng muốn hòa giải, hãy ngồi lại với nhau, lắng nghe và cùng tìm cách gỡ rối, đừng để một lần sai lầm phá vỡ tất cả.
Bạch Mai 03-11-2024 02:31:10
Bạn ơi, tiền bạc trong hôn nhân phải được quản lý cẩn trọng, nhưng việc tôn trọng quyết định của nhau còn quan trọng hơn, mong bạn hiểu cho chồng bạn.
Xuân Lan 03-11-2024 02:28:53
Việc chia sẻ và minh bạch tài chính là điều quan trọng nhất, bản thân bạn giữ tiền cũng đâu minh bạch? khi chồng phát hiện ra muộn, anh ấy khó chấp nhận là điều đương nhiên.
Dangtamcv 01-11-2024 10:13:40
Trước khi chồng của bạn tức giận và hành xử như thế thì anh ta đã từng đưa hết cho bạn từng đồng tiền lương và tiền thưởng của anh ta rồi còn gì??? Tôi cũng là PN nhưng trong trường hợp này tôi không bênh nổi bạn. Nếu bạn khôn khéo hơn thì hãy biết xin lỗi, tỏ thành ý hối hận và lạt mềm buộc chặt, rồi thời gian sẽ làm lắng lại và những tức giận sẽ nguôi đi mà khéo léo kéo tình cảm, cách quản tiền bạc quay trở lại như xưa.
Lan Anh 01-11-2024 07:24:56
Làm sai còn khó chịu
Ngọc Liên 01-11-2024 07:23:08
Không quản lý tiền cũng khỏe. Giao cho anh ta quản lý luôn đi chị
Thúy Vân 01-11-2024 07:09:33
Chị đã làm lỗi thì phài chịu sự trừng phạt thôi.
Trương Mỹ Hương 01-11-2024 06:37:09
Theo thiển ý của mình, dù mình là phụ nữ vẫn thấy bạn có lỗi mọi đàng. Tiền chung của vợ chồng, gia đình, khi cần quyết định việc lớn, cần có sự bàn bạc, đồng thuận cả hai người, huống hồ cả tỉ đồng. Bạn nên chấp nhận điều kiện của chồng để có thời gian cho anh ấy nguôi ngoai cơn giận. Nếu bạn đòi li hôn chỉ lỗ về phần mình thôi.
Khoảng 1 năm trở lại đây, em bắt đầu nghi ngờ chồng có bồ. Với kinh nghiệm bấy lâu nay, em tin nếu truy tới cùng chắc chắn sẽ ra sự thật.
Tôi chỉ như một cái sọt để bạn thân xả đi những rác rưởi cảm xúc, còn tâm tư của tôi chẳng hề có giá trị với cô ấy.
Nếu ngay cả một cuộc nói chuyện như vậy mà vẫn bị đẩy thành “ly hôn”, em cần nhìn thẳng vào một sự thật: vấn đề không còn nằm ở tiền...
Nếu tiếp tục ở lại, em sẽ phải làm quen với một điều: càng kéo dài, em càng cô đơn trong chính mối quan hệ của mình.
Sống chung với người vợ hễ không vừa ý là nổi điên, tôi cảm thấy mình như đang ở trong vùng chiến sự.
Nếu anh ta tiếp tục theo dõi, làm phiền, đe dọa, em cần mạnh dạn trình báo cơ quan chức năng. Đừng chờ đến khi mọi chuyện nghiêm trọng mới hành động.
Không phải chỉ khi có con thì gia đình mới hạnh phúc hay phụ nữ mới hoàn thành nhiệm vụ. Hạnh phúc hay không còn tùy vào quan điểm của mỗi người.
Vợ chồng tôi có một nhóm bạn thân, trong đó có một phụ nữ mà mãi sau này tôi mới biết cô ấy chính là người yêu cũ của chồng mình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.