PNO - Con người chỉ sinh ra một lần. Nếu không yêu thương mình, không bảo vệ đấu tranh cho hạnh phúc của mình, thì uổng công sinh thành dưỡng dục của cha mẹ.
| Chia sẻ bài viết: |
Bạch Yến 09-12-2024 05:42:47
Có lẽ do bạn trẻ hơn chồng nhiều khiến anh ấy lo lắng
Tuyết Nhung 09-12-2024 05:30:47
Không ai có thể ghen suốt 22 năm vời chỉ một người đàn ông nào đó. Chị hãy xem lại coi mình có lỗi gì không nhé.
Thu Lan 09-12-2024 05:29:00
Ghen tuông, xúc phạm, đánh đập thì còn gì mà tiếc?
Uyen Phuong 09-12-2024 00:50:02
Hạnh phúc là điều quan trọng nhất trong hôn nhân. Nếu em đã quá tổn thương và mệt mỏi, thì đừng ngại nghĩ đến việc chấm dứt để tự giải phóng bản thân.
Nguyệt Quế 09-12-2024 00:47:18
Ghen tuông không lý do và bạo hành là những dấu hiệu của một mối quan hệ độc hại. Em đã chịu đựng 22 năm, có lẽ đã đến lúc em nên giải thoát cho mình để tìm sự bình yên.
Anna Trần 09-12-2024 00:46:28
Chị nghĩ trước khi quyết định, em nên cân nhắc thử đi tư vấn hôn nhân, xem liệu có thể cứu vãn mối quan hệ không. Nếu chồng em vẫn cố chấp, thì em nên nghĩ đến tương lai của chính mình.
Như Ánh 09-12-2024 00:43:39
22 năm chung sống mà vẫn ghen tuông và áp đặt như vậy thì thật khó để hy vọng anh ta thay đổi. Nếu em đã chịu đựng quá đủ, hãy mạnh mẽ lên và chọn con đường phù hợp với mình.
Nguyễn Hương Sen 09-12-2024 00:41:50
Nếu anh ta không chịu nghe em giải thích và còn dùng bạo lực, thì có lẽ anh ta đã không tôn trọng em đủ để giữ cuộc hôn nhân. Hãy nghĩ đến hạnh phúc của em và con cái, nếu có.
Thiên Thanh 09-12-2024 00:40:52
Ghen tuông vô cớ và bạo lực là điều không thể chấp nhận được. Em xứng đáng được tôn trọng và yêu thương. Hãy suy nghĩ đến việc rời đi nếu chồng em không chịu thay đổi.
Hương thảo 09-12-2024 00:35:56
22 năm hôn nhân mà chồng vẫn không tin tưởng thì thật đáng buồn. Chị khuyên em nên trò chuyện nghiêm túc một lần nữa với chồng. Nếu anh ấy không thay đổi, em nên cân nhắc ly hôn để giải thoát cho mình.
Mai Trân 09-12-2024 00:33:44
Chị nghĩ rằng việc tiếp tục hay chấm dứt phải dựa trên cảm nhận và quyết định của em. Nếu em đã chịu đựng quá nhiều tổn thương và không còn thấy hạnh phúc, thì có lẽ đã đến lúc em cần ưu tiên bản thân và tìm một lối thoát tốt hơn cho chính mình.
Tôi thật sự sốc khi cô bạn thân của con đã tiết lộ cho tôi những điều con chưa bao giờ dám nói trước mặt cha mẹ.
Anh ấy cần thời gian để "tiêu hóa" nỗi đau. Hãy để anh ấy được tức giận, được im lặng, thậm chí được nhắc lại chuyện cũ với thái độ cay đắng.
Con xem tôi như người vô hình. Tôi nói gì con không cãi nhưng mặc kệ, bỏ ngoài tai...
Em nói cái này các chị đừng ném đá. Em đang rất khó chịu với chồng, nói thẳng ra là em ghen vì chồng quá mê con.
Vấn đề không nằm ở việc họ tán tỉnh mà ở cách em phản ứng và thiết lập ranh giới.
Chồng em đã ngoại tình đến lần thứ tư, lại còn công khai chối bỏ cảm xúc của vợ. Vết thương ấy quá sâu...
Tôi vừa mở miệng, chưa kịp dạy cho con một bài học thì vợ tôi đã vội vàng lao ra như một tấm khiên chắn.
Chị không cần quá lo lắng nhưng cũng đừng xem nhẹ. Sự hướng dẫn kịp thời và nhẹ nhàng của người lớn sẽ giúp các cháu điều chỉnh rất nhanh.
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.