PNO - Người lớn tuổi khi cảm thấy được trân trọng, được tin tưởng và thấy bản thân vẫn còn có ích cho con cháu sẽ dễ mở lòng.
| Chia sẻ bài viết: |
Quang Nam Cách đây 51 phút
Có nhiều chuyện con dâu nói mãi không được nhưng chỉ cần con trai có ý kiến, mẹ chồng lại nghe theo. Suốt câu chuyện của chị Hạnh Thủy, tôi chưa thấy bóng dáng, vai trò người chồng. Chị thử khéo léo bày tỏ để chồng chị đồng hành với vợ. Không người đàn ông tốt nào thấy vợ mình kiệt sức lại có thể làm ngơ.
Nếu chưa thể quyết định thuê người dọn dẹp cả căn nhà, anh chị thử thương lượng với mẹ từng chút: ban đầu chỉ thuê người dọn dẹp nhà vệ sinh, chăm sóc cây cối, sân vườn rồi dần dần lấn tới phòng khách, phòng làm việc, phòng ngủ... Chuyện nấu ăn cho cả nhà, dọn dẹp phòng riêng của mẹ… chị vẫn cứ đảm nhận khi bà chưa sẵn sàng. Dần dần, khi đã quen với chuyện trong nhà có người làm, biết đâu bà sẽ tự nới lỏng ranh giới. Bình tĩnh, kiên định, kiên nhẫn, cùng với sự giúp sức của chồng, chị sẽ như ý.
Hòa Bình Cách đây 54 phút
Nhiều nàng dâu nghĩ cứ ở nhà toàn thời gian thì mẹ chồng sẽ hài lòng. Sự thật không phải vậy. Bởi dẫu có tốt đẹp bao nhiêu, quan hệ mẹ chồng - nàng dâu vẫn là quan hệ đặc biệt nhạy cảm, dễ va chạm, mâu thuẫn.
Mấy chục năm qua, chị làm dâu êm ấm và trót lọt. Tôi cho rằng ngoài sự giỏi giang và khéo léo, còn một lý do rất quan trọng: chị có công việc riêng để theo đuổi và cống hiến. Ngoài thời gian ở nhà nội trợ, làm vừa lòng mẹ chồng, chị còn có khoảng thở là cơ quan, công việc, đồng nghiệp. Chỉ vì không thuê được người giúp việc ưng ý mẹ chồng mà chị muốn về hưu sớm, tôi e mối quan hệ tốt đẹp của chị và mẹ chồng sẽ không còn. 24/7 kè kè bên mẹ chồng, chắc gì mãi mãi cơm lành, canh ngọt. Cho nên, dẫu khó, chị vẫn hãy kiên trì. Thuê ở luôn trong nhà khó thì thuê theo giờ. Hiện các ứng dụng giúp việc nhà cung cấp rất nhiều sự lựa chọn, nhân viên rất chuyên nghiệp, chắc chắn không vì gia chủ khó khăn, soi xét kỹ mà bỏ việc.
Ái Điệp Cách đây 57 phút
Tôi từng rơi vào tình huống như chị Hạnh Thủy, hơi khác một chút là khi đó cha mẹ chồng tôi sống riêng, còn gia đình các con ở gần đó. Lo ông bà lớn tuổi mà trong nhà không có người nào khác, sợ đêm hôm có chuyện, mấy anh chị em tôi nhiều lần bàn chuyện thuê người giúp việc cho cha mẹ. Việc tưởng nhỏ mà bàn mãi không thành bởi cha mẹ tìm mọi cách phản đối. Tưởng cha mẹ tiếc tiền, các con bảo sẽ trả tiền thuê, cha mẹ cũng lắc đầu.
Mãi sau tôi mới biết nguyên nhân sâu xa vẫn là tiền. Cha mẹ tôi vừa tiếc tiền mình, vừa xót tiền con nên cứ cố tự chăm nhau. Anh Hai tôi đưa giải pháp: “Để công ty con trả”. Công ty cả trăm người, thuê thêm 1 lao công là chuyện nhỏ. Chúng tôi hùa vào giải thích: “Công ty trả chứ đâu phải anh Hai trả” (thật ra anh Hai tôi là chủ doanh nghiệp). Thế là cha mẹ tôi đồng ý. 1 tuần sau, mẹ tuyển được cô giúp việc vô cùng ưng ý.
Vậy đó, có khi gút mắc chỉ từ chuyện người già tiếc của. Chị thử tìm cách lý giải cho mẹ chồng tin rằng chuyện thuê người không hề tốn kém (người quen cùng quê nên lấy giá rẻ, báo giá bằng phân nửa giá thị trường hoặc cô này con cái lớn rồi, đi làm chỉ vì đam mê...). Tôi nghĩ đó không phải dối trá mà chỉ là cách khiến cha mẹ cảm thấy ít tốn kém và vui vẻ đón nhận sự hỗ trợ mà thôi.
Sự rạch ròi tiền bạc không làm mất đi tình thân, ngược lại, là hàng rào bảo vệ tình cảm gia đình khỏi những sứt mẻ, tính toán ngầm.
Vợ chồng tôi vất vả, chắt bóp từng đồng, vậy mà mẹ chồng lại lợi dụng chữ hiếu để ép chúng tôi nuôi dưỡng sự lười biếng của em chồng.
Nhiều người cho rằng sự thật luôn cần được nói ra. Nhưng, trong hôn nhân, mọi việc không phải lúc nào cũng đơn giản như vậy.
Gia đình có thể khuyên nhưng người hiểu rõ cuộc hôn nhân của chị nhất vẫn là chính chị.
Sát ngày cưới, em phát hiện người yêu ngoại tình. Anh thề thốt chỉ là đùa vui và chỉ yêu mình em. Em nên bỏ qua hay can đảm hủy hôn?
Hiện cô ấy đang gồng mình để hoàn thành trách nhiệm một người mẹ. Khi một người ở trong hoàn cảnh đó, tình yêu thường không phải là ưu tiên hàng đầu
Hãy nhớ lại ngày ấy em đã cư xử, ứng phó ra sao. Em đã tìm niềm vui, cách nghĩ lạc quan nào để cuộc sống không rơi vào bế tắc?
Chúng tôi thỏa thuận sẽ không gặp mặt riêng, không đụng chạm xác thịt, chỉ tâm sự qua tin nhắn, động viên nhau vượt qua những ngày ngột ngạt.
Đàn ông nghĩ im lặng là để mọi chuyện qua đi. Nhưng với người phụ nữ, sự im lặng ấy nhiều khi lại khiến họ thấy mình bị bỏ mặc.
Chỉ cần anh còn nỗ lực ở lại, còn muốn bước tiếp và còn mong giữ gia đình này thì anh vẫn chưa đánh mất giá trị của mình.
Chồng tôi không hút thuốc, cờ bạc hay nhậu nhẹt bê tha nhưng anh có tật mà tôi tin không người vợ nào thấy vui: quá điệu và thích trang điểm.
Nếu thực sự còn muốn giữ gia đình này, chồng em cần phải nhìn nhận rằng hôn nhân không thể tồn tại chỉ bằng sự hy sinh từ một phía.
Một mối quan hệ tốt không phải là nơi hai người hơn thua nhau mà là nơi cả hai đều cảm thấy được nhìn nhận và trân trọng.
Vợ chồng chúng tôi không khỏi buồn lòng, nghĩ đến mai này khi mình nằm xuống, chẳng lẽ hương hỏa của tổ tiên sẽ đứt đoạn từ đây...
Nếu quay về mà em luôn phải dè dặt, luôn sợ bị lôi quá khứ ra trách móc thì đó không phải là sự đoàn tụ lành mạnh.
Sự quan tâm bằng lời nói, bằng tình cảm đôi khi còn quý hơn tiền bạc. Đừng để khoảng cách địa lý biến thành khoảng cách tình cảm.
Chồng tôi tốt tính nhưng lại có thói quen xấu là hay nhậu và ép người khác nhậu. Ai nhậu giỏi mới được anh xem là người tốt.
Em chỉ có thể chuẩn bị cho con tâm thế chấp nhận và đối mặt, hạn chế tối đa tác động tiêu cực.