PNO - Tìm lại người cha ngày xưa là việc rất khó vì sức khỏe, tuổi trẻ một đi không trở lại. Điều em có thể làm là cố gắng giúp 2 ông cháu giảm thiểu xung đột.
| Chia sẻ bài viết: |
Tim 26-12-2025 20:45:14
Tôi thì nghĩ sao ông có 3 đứa cháu mà chỉ bực bội mình đứa cháu này. Bạn nên xem lại cách dạy dỗ của bản thân, đừng cưng chiều con cái quá. Thứ nữa là ba bạn 70 tuổi rồi mà phải giặt đồ, ủi đồ cho cả nhà. Vậy mà bạn còn phiền trách ông?
Kim Ngô 26-12-2025 19:45:56
Vài chục năm nữa em sẽ đồng cảm với cha thôi. Lúc đó chắc đã muộn.
Vĩnh An 26-12-2025 19:44:46
Người già trái tính trái nết đó mà. Bạn không tâm lý gì hết.
An Hòa 26-12-2025 19:02:08
Tôi thấy có 2 vấn đề mà bạn nên xem xét lại: Thứ nhất, ba của bạn bệnh tim và phải uống thuốc hằng ngày, thuốc có thể có tác dụng phụ lên hệ thần kinh, gây ảnh hưởng đến khả năng kiểm soát cảm xúc. Thứ nhì, con bạn hỗn với ông ngoại và tuổi 13 là độ tuổi không còn nhỏ nhưng cháu đang trong giai đoạn thay đổi tâm sinh lý rất quan trọng. Tôi cũng là một người mẹ, nếu gặp hoàn cảnh của bạn thì việc đầu tiên tôi sẽ ráng hết sức để dạy con mình, cho con biết hỗn hào với ông bà cha mẹ là điều tuyệt đối không được phép. Bên cạnh đó, phải làm cho con hiểu ông vốn là người bao dung, thương yêu gia đình như thế nào, bây giờ có thể các chứng bệnh đã gây hệ lụy với ông như thế nào. Để nói được điều này, bản thân bạn cũng cần nghĩ về ba bạn như vậy, hiểu và thông cảm cho ông, giữ thái độ hiếu kính với ông để làm gương cho con. Bạn có thể ấm ức vì con mình bị đối xử thiên vị, nhìn như là bị ghét bỏ nhưng bạn phải giải quyết đúng gốc rễ vấn đề chứ không thể cứ đòi hỏi sự hy sinh, tình yêu thương vô điều kiện từ cha mẹ mãi được. Chỉ cần con bạn thay đổi thì ông sẽ thay đổi mà thôi. Nếu sự thiên vị của ông xảy ra một cách đột ngột, vô lý thì bạn có thể tìm cách tránh đi, đằng này đứa nhỏ có lỗi thì bạn coi là chuyện nhỏ, bạn lại nhìn nhận ông ngoại hơn thua với cháu thì sự bực tức lẫn ấm ức của ông chỉ ngày càng tăng lên. Cha mẹ không sống đời với chúng ta, hãy bình tĩnh suy nghĩ, đừng để phải ân hận về sau.
Người lớn tuổi khi cảm thấy được trân trọng, được tin tưởng và thấy bản thân vẫn còn có ích cho con cháu sẽ dễ mở lòng.
Đi làm về, vợ chồng tôi bàng hoàng khi thấy cậu em trai đã ở sẵn trong nhà, thản nhiên sinh hoạt trong căn phòng vốn dành cho bố mẹ.
Điều tốt nhất lúc này là cả hai ngồi lại, cùng nhau trò chuyện với con, lắng nghe con: con muốn gì, con thấy thế nào...
Điều làm người ta tổn thương nhất không phải là bị chia tay mà là bị giữ lại trong khi trái tim người kia đã không còn chắc chắn.
Mẹ chồng yêu thương tôi. Tôi tin tưởng mẹ tuyệt đối. Chuyện buồn vui, điều thầm kín... tôi đều chia sẻ với mẹ nhưng không ngờ mẹ kể xấu tôi sau lưng.
Dù quyết định sau cùng là tha thứ hay dừng lại, hãy chắc rằng đó là quyết định được đưa ra khi anh đã bình tâm.
Sự rạch ròi tiền bạc không làm mất đi tình thân, ngược lại, là hàng rào bảo vệ tình cảm gia đình khỏi những sứt mẻ, tính toán ngầm.
Vợ chồng tôi vất vả, chắt bóp từng đồng, vậy mà mẹ chồng lại lợi dụng chữ hiếu để ép chúng tôi nuôi dưỡng sự lười biếng của em chồng.
Nhiều người cho rằng sự thật luôn cần được nói ra. Nhưng, trong hôn nhân, mọi việc không phải lúc nào cũng đơn giản như vậy.
Gia đình có thể khuyên nhưng người hiểu rõ cuộc hôn nhân của chị nhất vẫn là chính chị.
Sát ngày cưới, em phát hiện người yêu ngoại tình. Anh thề thốt chỉ là đùa vui và chỉ yêu mình em. Em nên bỏ qua hay can đảm hủy hôn?
Hiện cô ấy đang gồng mình để hoàn thành trách nhiệm một người mẹ. Khi một người ở trong hoàn cảnh đó, tình yêu thường không phải là ưu tiên hàng đầu
Hãy nhớ lại ngày ấy em đã cư xử, ứng phó ra sao. Em đã tìm niềm vui, cách nghĩ lạc quan nào để cuộc sống không rơi vào bế tắc?
Chúng tôi thỏa thuận sẽ không gặp mặt riêng, không đụng chạm xác thịt, chỉ tâm sự qua tin nhắn, động viên nhau vượt qua những ngày ngột ngạt.
Đàn ông nghĩ im lặng là để mọi chuyện qua đi. Nhưng với người phụ nữ, sự im lặng ấy nhiều khi lại khiến họ thấy mình bị bỏ mặc.
Chỉ cần anh còn nỗ lực ở lại, còn muốn bước tiếp và còn mong giữ gia đình này thì anh vẫn chưa đánh mất giá trị của mình.
Chồng tôi không hút thuốc, cờ bạc hay nhậu nhẹt bê tha nhưng anh có tật mà tôi tin không người vợ nào thấy vui: quá điệu và thích trang điểm.
Nếu thực sự còn muốn giữ gia đình này, chồng em cần phải nhìn nhận rằng hôn nhân không thể tồn tại chỉ bằng sự hy sinh từ một phía.