Menu

Nhằm ngày em vắng nhà, hai con cũng đi học, anh ta về nhà lấy sạch đồ đạc, cái máy tính cũ, cái ti vi cho con coi, anh ta cũng lấy. Về nhà thấy tan hoang, mấy mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc.

Khi còn độc thân, lương em đủ sống thoải mái, muốn mua cái gì cũng không phải suy nghĩ nhiều dù phải chi trả tiền thuê nhà. Nay thì tiền phải nộp hằng tháng như nộp thuế vậy. Chuyện để dành tiền bây giờ khó như… lên trời.

Em không biết nên theo đúng kế hoạch của mình hay nên giữ thai lại và thay đổi những việc khác. Em đang vừa đi làm vừa đi học thêm nghiệp vụ, việc phát triển nghề nghiệp đối với em rất quan trọng...

Anh tâm sự với chị là anh không thấy hạnh phúc với tôi, rằng tôi luôn kiềm chế, đứng đắn quá trong mọi quan hệ với anh… Nói trắng ra là anh bảo tôi “như khúc gỗ”, anh chả có cảm xúc gì...

Cuộc đời tôi buồn lắm, nhưng tôi không muốn quay về với mẹ ruột, dù lần gặp trước, bà khóc, nói muốn tôi về nhà.

Em đi làm, lương viên chức, dạy thêm chút ít ở nhà, vừa vặn lo tiền chợ cho gia đình. Anh làm thì lúc được lúc mất, tiền bạc thực sự không có bao nhiêu, nhưng nói chuyện toàn tỷ này, chục tỷ nọ, trăm cây kia...

Tôi mở máy tính của con, thấy nhiều hình ảnh chụp thầy trò đi chơi với nhau rất tình tứ. Tôi hỏi, con thừa nhận đã yêu thầy, đã có quan hệ và phá thai. Tôi nên làm gì với con mình đây?

Anh nói anh biết hết những chiêu tôi giăng để buộc anh cưới, nhưng anh bỏ qua, vì thấy tôi cũng là người tốt. Nhưng anh ngày càng cảm thấy cô đơn bên cạnh tôi, thậm chí thà chỉ sống một mình anh còn thấy dễ chịu hơn.

Hôm đi cà phê, thầy nhất định đòi ngồi với… thằng đực rựa duy nhất của nhóm! Sau đó, thầy nói chuyện với thằng bạn của tụi em vô cùng tình cảm, kết cục là thầy ôm và tỏ tình luôn với nó...

Em nghĩ, nếu cháu ra nước ngoài, điều kiện ăn học và tương lai của cháu sẽ đảm bảo hơn, nên em cũng định sẽ giao con cho chồng cũ, dù gì đó cũng là cha nó. Nghĩ vậy thôi, nhưng lòng em đau xót lắm...

Bạn bè của cô ấy bảo: “Bồ sành sỏi, tưởng lấy đại gia chứ ai dè…”.

Chồng em mất đã hai năm vì tai nạn giao thông, khi con mới sinh được mấy tháng. Tới nay, em vẫn ở với gia đình chồng. Em thấy cuộc sống rất ngột ngạt, muốn thoát ra nhưng không biết làm cách nào?
Trang 6 trong 47
Hộp thư Hạnh Dung