Menu

Tìm người làm bây giờ đâu dễ, mà ai mới vô cũng chỉ khoảng hai ba tuần sau là bị mẹ em đuổi hoặc người ta không chịu nổi tính khí của mẹ em nên xin nghỉ.

Mẹ chừng này tuổi, tài sản có căn nhà và ít tiền dưỡng già, nếu quan hệ với người ta mà không kết hôn thì thiên hạ đàm tiếu, mà nếu kết hôn thì lại phải chia sẻ quỹ dưỡng già với một người xa lạ.

Sau những lần chúng tôi trách móc nhau về chuyện quá khứ, anh thề không bao giờ nhắc tới cô ấy nữa, nhưng cứ hễ tôi hỏi là anh bắt đầu tuôn trào những kỷ niệm cũ, không kiềm chế được.

Chuyện trò với nhau, đâu cần phải nói “yêu má nhứt nè!”, rồi ôm vai ôm cổ, trong khi tôi biết tình cảm mẹ con chưa tới mức đó. Khen cái gì cũng khen quá mức, mà khen xong thì vứt qua một bên...

Em năm nay 42 tuổi, chưa lập gia đình. Em có công việc ổn định, cũng chỉ là nhân viên bán hàng thôi nhưng chị chủ cửa hàng rất thương em và luôn nói muốn em gắn bó với cửa hàng lâu dài.

Đồ dùng cũ, quần áo cũ và các vỏ lon, vỏ hộp, mẹ chất đầy dưới gian bếp. Giường chiếu cũ kỹ, mẹ không vứt đi cái gì, nói là gom cho từ thiện, cái gì còn sẽ bán ve chai vì mọi thứ đều... còn dùng được.

Bất ngờ cậu ấy cầm tay tôi hôn trong rạp chiếu phim. Quá bối rối và sợ cậu ấy quê nên tôi để yên. Chừng về nhà, cậu ấy nhắn tin nói yêu tôi và muốn được sống chung với tôi.

Chỉ mong chị nghĩ thế này: không ai có thể có mọi thứ trong cuộc đời, anh ấy cũng vậy, cả chị cũng vậy. Ai rồi cũng phải có lúc lựa chọn cái gì cần, cái gì buông.

Nhiều chuyện em mắc cười, nhiều chuyện em rất bực mình. Trước nay để yên nhà, em phải diễn theo má chỉ đạo, nhưng riết rồi em thấy mình không thể tiếp tục như vậy được nữa.
Trang 4 trong 49
Hộp thư Hạnh Dung