Menu

Cha em đi theo vợ nhỏ, lần nào về cũng đòi bán nhà, mà căn nhà chỉ như một bãi xà bần lụp xụp. Cũng vì không muốn sống mãi trong cảnh đó, em đã cố gắng để rời khỏi nhà...

Em làm cái gì anh ấy cũng săm soi: lau nhà không đúng ý anh thì anh lau lại, rửa chén bát xong anh kiểm tra xem có úp lên giàn đĩa chén không, chai nước rửa chén có để đúng chỗ không.

Những gì chị có hiện nay, thật ra chính là mục đích và ước mơ của nhiều người. Nó bình yên và hạnh phúc biết chừng nào... Sao phải đi tìm sự “hài lòng và vui vẻ” khác làm gì?

Bà ấy cứ viện hết lý do này đến lý do khác để không nghỉ làm việc. Tiền bạc gia đình không thiếu, chỉ thiếu người. Nhiều bữa người giúp việc không lo được cho cụ, tôi làm căng...

Mỗi khi bạn bè rỉ tai nhau về những món đồ đang là hot-trend, kiểu gì nàng cũng sẽ tìm mua cho bằng được. Các trang mua sắm online là nỗi kinh hoàng của gia đình tôi, nhiều bữa thẻ vợ thấu chi, thẻ chồng cạn kiệt.

Không phải xin lỗi là để tha thứ, hay để thay đổi chuyện gì, mà xin lỗi để nối lại nhịp cầu trò chuyện, chia sẻ giữa vợ chồng. Bây giờ không nói, sẽ làm hỏng nhiều thứ khác trong gia đình, đến lúc khó mà sửa chữa.

Anh lấy vợ, rồi ngoại tình, bỏ vợ, con cũng không nuôi. Vợ anh ly hôn, ôm con ra ngoài, tự nuôi con, tự lo cho mình. Anh tiếp tục ở với cha mẹ. Khi rủng rỉnh tiền bạc thì đi mất mặt, hàng tháng không về...

Đỉnh cao nhất của đời em có vẻ cũng làng nhàng, buồn tẻ, mệt mỏi nữa. Em nghĩ tới nghĩ lui hoài, nhiều khi thấy nuối tiếc. Có thể, em chưa bao giờ biết hạnh phúc thực sự là gì.

Chị Hạnh Dung ơi, chồng hiện tại cưu mang cả ba mẹ con em, nhưng anh quá ghen với chồng cũ. Anh khó chịu với việc con em gặp bố ruột. Sự ích kỷ của anh khiến em mệt mỏi...
Trang 4 trong 47
Hộp thư Hạnh Dung