Chồng phản bội lời hứa trước hôn nhân

20/04/2026 - 18:00

PNO - Điều quan trọng nhất lúc này không phải là làm vui lòng hai bên gia đình mà là xác định em thật sự muốn gì cho cuộc đời mình.

Chị Hạnh Dung kính mến,

Ngay từ những ngày đầu quen nhau, trước khi đi đến hôn nhân, em đã thẳng thắn chia sẻ với anh ấy rằng em không muốn sinh con. Đó không phải là một suy nghĩ bốc đồng mà là lựa chọn sống em đã cân nhắc rất lâu và rất kỹ.

Khi ấy, anh nói anh hiểu, tôn trọng và chấp nhận điều đó. Chính vì sự đồng thuận ấy, em mới yên tâm bước vào hôn nhân. Thế nhưng, sau khi cưới, mọi chuyện dần thay đổi.

Chồng em bắt đầu nhiều lần nhắc đến chuyện có con, cho rằng một gia đình trọn vẹn nên có tiếng trẻ nhỏ. Gần đây, anh đề nghị em ít nhất phải đi trữ trứng để sau này nếu đổi ý vẫn còn cơ hội sinh con.

Với em, điều đó giống như một sự phản bội lời hứa ban đầu. Niềm tin của em bị lung lay vì điều kiện quan trọng nhất để kết hôn nay lại bị phản bội. Giận hơn nữa là chồng em nói rằng anh đồng ý khi đó vì nghĩ khi cưới xong, anh có thể thay đổi suy nghĩ của em.

Anh còn làm áp lực lên em bằng cách kéo cả gia đình hai bên về phía mình. Mọi người đều cho rằng gia đình thì phải có con. Cả hai bên gia đình đều nói rằng chỉ cần em sinh con, ba mẹ và cả nhà sẽ lo nuôi con, chăm con, dạy dỗ con giùm em... Thậm chí ba mẹ em bênh, nói rằng kế hoạch cưới xin rồi thuyết phục em là do ba mẹ tham mưu cho chồng em.

Mọi người lên án em ích kỷ khiến nhiều lúc em cũng thấy hoang mang, tự hỏi liệu mình đang bảo vệ quyền quyết định đối với cơ thể và cuộc sống của bản thân hay đang quá cứng nhắc.

Em vẫn còn rất yêu chồng nhưng em cũng cảm thấy tổn thương sâu sắc. Xin chị cho em lời khuyên. Em có nên suy nghĩ lại về quyết định của mình? Có phải cứ có con rồi sẽ yêu thương hay không? Em nên giữ vững lập trường hay nhựợng bộ để giữ cuộc hôn nhân và gia đình hai bên được vui vẻ?

Ngọc Hạnh

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Ngọc Hạnh thân mến,

Mâu thuẫn của em với chồng và gia đình không thể giải quyết bằng sự phân định đúng sai một cách đơn giản. Bởi thật ra, mâu thuẫn đó xảy ra từ sự khác biệt về giá trị sống và cách mỗi người hình dung tương lai hôn nhân của mình.

Việc em cảm thấy tổn thương là hoàn toàn dễ hiểu. Nỗi đau ở đây không chỉ nằm ở chuyện sinh con hay không mà còn ở việc người em tin tưởng đã bước vào hôn nhân với suy nghĩ rằng sau này sẽ thuyết phục em thay đổi.

Khi chồng em thừa nhận rằng anh đồng ý lúc đầu chỉ vì nghĩ cưới xong rồi sẽ thuyết phục em đổi ý, Hạnh Dung hiểu cảm giác bị phản bội niềm tin của em.

Tuy nhiên, em nên thử nhìn rộng hơn một chút. Có những người trước khi kết hôn thực sự nghĩ rằng mình chấp nhận được những quyết định hay cách sống của người yêu. Nhưng, khi bước vào đời sống gia đình, chịu tác động từ cảm xúc, tuổi tác, cha mẹ hai bên và mong muốn về một mái ấm có con, họ mới nhận ra khát khao ấy mạnh hơn mình tưởng.

Điều đó không có nghĩa chồng em đúng khi gây áp lực nhưng có thể giúp em hiểu rằng đây chưa hẳn là sự lật lọng mà là một thay đổi thật trong nhu cầu sống của anh ấy.

Điều quan trọng nhất lúc này là em thật sự muốn gì cho cuộc đời mình. Sinh con không phải là chuyện người khác hứa sẽ nuôi giúp là xong. Mang thai, sinh nở và những thay đổi về thể chất, tinh thần, công việc cũng như sự tự do cá nhân đều là những điều em phải trực tiếp trải qua. Gia đình có thể hỗ trợ chăm sóc đứa trẻ nhưng không ai có thể sống thay phần đó cho em.

Em hãy tự hỏi mình một cách thật bình tĩnh rằng em không muốn có con vì thật sự không mong muốn vai trò làm mẹ hay vì em đang sợ áp lực, sợ mất tự do, sợ thay đổi cuộc sống.

Nếu không có áp lực từ gia đình, em có từng mong muốn làm mẹ? Em có thể hình dung tương lai nhiều năm nữa vẫn bình yên và hạnh phúc với lựa chọn không con hay không?

Còn câu hỏi cứ có con rồi sẽ yêu thương phải không, Hạnh Dung nghĩ không ai có thể khẳng định điều đó như một điều chắc chắn. Có những người khi có con thì tình yêu thương đến rất tự nhiên nhưng cũng có người dù yêu con vẫn luôn day dứt vì đó chưa bao giờ là cuộc sống họ mong muốn. Vì vậy, em không nên sinh con chỉ với hy vọng rằng sau này tình cảm sẽ tự xuất hiện.

Điều em cần lúc này là thành thật với chính mình. Nhượng bộ chỉ để gia đình hai bên vui vẻ nhưng trái với mong muốn sâu bên trong rất dễ để lại tổn thương lâu dài cho chính em, chồng em và cả đứa trẻ.

Hai em hãy ngồi lại với nhau, tạm gác ý kiến của gia đình hai bên để cùng nhìn thẳng vào câu hỏi cốt lõi: Nếu một người nhất định muốn có con còn một người nhất định không muốn, cả hai có còn cùng đi tiếp được không?

Đôi khi, tình yêu là chưa đủ nếu hai người khác biệt ở một giá trị sống quá căn bản. Em không nên quyết định sinh con chỉ để làm vừa lòng mọi người. Chỉ khi nào chính em thật sự muốn, quyết định đó mới có thể mang lại sự bình yên cho em về lâu dài.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung "Chat với Hạnh Dung" dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
Ý KIẾN BẠN ĐỌC(3)
  • Nguyên Hương Cách đây 1 ngày

    Ai cũng phải giữ chữ tín, đàn ông lại càng nên. Chồng bạn hành xử như vậy kỳ quá.

  • Ngôi sao may mắn Cách đây 1 ngày

    Không có lựa chọn nào là nhẹ cả. Chỉ có lựa chọn nào đúng với bản thân em hơn thôi.

  • Hạ Như Cách đây 1 ngày

    Không có chuyện “cứ sinh con rồi sẽ tự nhiên yêu”. Có người đúng là như vậy nhưng cũng có rất nhiều người không hề sẵn sàng làm cha mẹ và họ vật lộn với chính lựa chọn đó. Con cái không phải là một thử nghiệm cảm xúc. Một khi đã sinh ra thì đó là trách nhiệm cả đời, không có nút quay lại.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI