Khi chỉ còn 2 tuần nữa là đám cưới, tôi nhận được tin nhắn từ một người phụ nữ lạ, mắng tôi là kẻ thứ ba cướp người yêu của chị ta.
Vấn đề “đơn ca” song song với “song ca”, chừng nào chưa gây hại đến tình dục truyền thống thì được coi là có lợi và ngược lại.
Tôi cự nự mẹ chồng, rồi nhanh tay đổ chén mắm vô bồn rửa. Chỉ vì cái sự tiết kiệm của bà mà vợ chồng tôi lớn tiếng với nhau.
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ lòng chung thủy của chồng. Vậy mà mới đây, khi chồng ngủ nói mớ, tôi phát hiện anh ngoại tình đã 1 năm.
Sự đểnh đoảng của vợ tạo nên hàng loạt tình huống dở khóc dở cười. Có tình huống, nếu tôi không phát hiện kịp thì còn gây nguy hiểm.
Tôi nhập viện, chồng không có nhà, mọi thứ rối tung rối mù nếu không có 2 bà mẹ từ quê bắt xe lên thành phố.
Có rất nhiều góc chụp đẹp, nhưng cư dân mạng bỏ qua, họ chỉ muốn điều họ tiên đoán thành sự thật.
Không ít người cảm thấy ái ngại, lắc đầu trước sự “ác miệng” và cay nghiệt của những bàn tay tưởng chừng vô tư gõ phím…
Rất nhiều cặp đang là vợ chồng mà hỏi ra thì không biết nhẫn cưới nơi xó xỉnh nào. Có người lạnh lùng “không biết” hoặc “vứt rồi”...
Dù thế nào, phác đồ luân phiên vẫn là chủ đạo. Ngoài ra, cốt lõi sự việc có lẽ ở cả chữ khéo.
"Trong một mối quan hệ, khi nào mình mạnh tay nhấn nút delete?". "Khi tiếc với nhau cái like".
“Ông nào cũng vậy thôi. Không phải mình nói đúng là họ thay đổi liền đâu. Phải vài năm sau mới thấy chuyển biến chút chút”, mợ nói.
Bạn bè tôi nói rằng Thúy đang thể hiện, đang “diễn” cho tôi xem, để chứng minh cô ấy đã thành công thế nào.
Thường, người vợ quá đảm đang sẽ dẫn đến tỉ lệ cao các anh chồng “không biết làm gì cả”.
Trào lưu "flex" cho tôi cơ hội hiểu rõ người tôi cưới. Tôi choáng váng khi thấy em khoe thân và các mối quan hệ quá khứ.
Trong căn phòng khép hờ, tôi nghe mẹ dùng lời “đanh thép” nói với chị: “Mẹ sẽ cho con 1 tỷ đồng để trả nợ, nhưng con phải ly hôn”.
Bây giờ tôi mới thấm thía những rắc rối khi bước vào một cuộc hôn nhân chắp nối.
Bẽ bàng thay, lúc nào anh cũng khẳng định với em rằng, em là gái có chồng, anh là trai có vợ.
"Mẹ anh thích giữ tiền thì cứ đưa bà giữ. Anh không thể vì vợ mà để bố mẹ lủi thủi ra vào trong ngôi nhà to".
Chúng tôi ly hôn văn minh không có nghĩa là anh muốn nói gì thì nói, muốn làm gì thì làm, can thiệp vào cuộc sống của tôi.
Không phải ai cũng có cơ hội luôn được nắm bàn tay của người mình thương. Nên khi còn được nắm tay nhau thì đó là một niềm hạnh phúc rồi.
Giá như chị đừng cố chấp để rồi chìm trong mớ bòng bong cảm xúc: bỏ không đặng, mà giữ cũng không vui...
Mẹ tôi nhất định không chịu đứng ra cưới cô người yêu sành sỏi ấy cho em trai. Thoạt đầu, chúng tôi cứ ngỡ mẹ khó tính.
Mấy nay trời mưa, tường lại loang lổ những nước là nước. Chị nói anh sửa từ năm ngoái, nhưng anh quên, anh bận.
Đi tìm chồng, bà tá hỏa phát hiện ông ngồi trong quán cà phê, đúng lúc cô chủ đang bóp vai cho ông.