Điều đáng sợ hơn là sống bên nhau cả đời mà không còn dám nói thật về cảm xúc của mình mỗi khi chạm tới ví tiền.
Ở tuổi 85, má tôi vẫn mang nặng nỗi oán giận ba vì sự kiểm soát tiền bạc khắc nghiệt suốt nửa thế kỷ, khiến vết thương lòng má chẳng thể lành.
Mức phạt 30 triệu đồng có thể răn đe hành vi, nhưng liệu nó có đủ mạnh để răn đe những cám dỗ ngầm đang rình rập ngoài kia không?
Thất nghiệp nhưng ngày nào anh cũng ra quán đầu hẻm ngồi cà phê, cuối tuần thì đi nhậu với bạn bè. Tuy vậy anh vẫn cầm toàn bộ tiền của tôi.
Những người vợ đẹp biến chồng mình thành cỗ máy in tiền và thao túng họ bằng những yêu sách vật chất không hồi kết. Đó có phải là bạo lực?
Lao động nội trợ có giá trị ngang bằng với lao động có thu nhập. Người chồng không có quyền gây sức ép hay thao túng người vợ nội trợ.
Người nắm được kiến thức tài chính sẽ ít bị lệ thuộc và dễ bảo vệ quyền lợi của mình hơn.
Mỗi người đều có quyền với tiền mình làm ra, có quyền định đoạt và chi tiêu hợp lý; khi giao tiền về một mối thì quyền đó cũng không giảm đi.
Chồng nộp lương cho vợ và được phát 500.000 đồng/tuần. Tuy nhiên, sự 'khống chế' đó đã đổi lại bằng căn nhà phố sau nhiều năm vợ chồng ở nhà thuê...
Tôi nghĩ, để có nền tảng gia đình bền chặt, vợ chồng gắn kết, tiền nên về 1 mối với mục tiêu dành cho chi tiêu gia đình, lo cho con...
Sau vài năm hôn nhân, Loan rã rời vì mọi chi tiêu trong gia đình đều nằm trong sự kiểm soát chặt chẽ của mẹ chồng.
“Sau này lấy chồng, con phải là người giữ tiền. Đàn bà giữ tiền mới có của ăn của để"...
Người vợ hoặc chồng nắm giữ vai trò “tay hòm chìa khoá” để cân đối kinh tế thì gia đình mới phát triển lâu dài và bền vững được.
Khi vợ chồng cùng nhau xây dựng nguyên tắc rõ ràng, những cuộc cãi vã sẽ ít đi, niềm tin được bồi đắp.
Chồng Lam không trực tiếp cầm tiền, nhưng mọi chi tiêu trong nhà đều không lọt khỏi tầm mắt xét nét của anh.
Tôi nghĩ, người giữ tiền trong gia đình không sung sướng gì, thậm chí rất áp lực khi bạn đời ỷ lại, phó thác hết tất cả trách nhiệm.
Kiếm ra tiền nhưng tôi phải nộp hết cho vợ, sau đó cần thì ngửa tay xin vợ từng đồng.
Khi má chồng già yếu, bà giao quyền lại cho chồng chị Năm. Những tưởng chị sẽ dễ thở hơn, nhưng chồng chị vẫn quản chặt tiền nong
Tôi nghĩ Nghị định 282/2025 không chỉ là quy định xử phạt, mà còn để mỗi gia đình nhìn nhận lại vai trò của vợ chồng trong việc tạo dựng kinh tế.
Đàn ông chúng tôi không phải ai cũng rượu chè đàn đúm hay bồ bịch, nhưng vẫn muốn có một khoản tiền riêng, dù chẳng để làm gì cả.
Kiểm soát tài chính vợ chồng bóp nghẹt hạnh phúc mới của tôi và tước đi trách nhiệm của người làm cha là tôi với đứa con riêng bé bỏng.
Nhiều chị em âm thầm chịu đựng những hình thức bạo lực không mang dấu vết, trong đó bạo lực kinh tế là dạng phổ biến và khó nhận diện hàng đầu.
Liệu vợ chồng có nên giữ độc lập tài chính? Việc quản lý tiền trong gia đình khác gì với việc thao túng, kiểm soát?