Mẹ tôi luôn từ chối đi nhà hàng. Bà tất bật làm hết món này món kia chứ nhất định không “ngồi mâm dọn sẵn". Sau này, tôi còn biết, những món ăn của bà được nêm nếm gia vị tình yêu thương, sự tận tụy,
Nếu không tận dụng mọi cơ hội để được cùng nhau làm nên một mái nhà, chúng ta sẽ thất bại như tuyển Đức mà thôi, vì bóng đá cũng như gia đình, là cuộc chơi của những người “cùng nhau” mà...
Những tháng ngày êm đềm của gia đình nếu được nhấn nhá bằng những sự kiện rộn rã sẽ tạo nên chuỗi kỷ niệm gắn bó các thành viên. Bởi gia đình là nơi đi xa người ta nhớ, nghĩ về người ta thương...
Không phải ngẫu nhiên mà Liên Hiệp Quốc tuyên bố năm 1994 là năm Quốc tế gia đình. Ngày 28 tháng 6 hằng năm cũng được chọn là ngày Gia đình Việt Nam. Nhưng, điều gì đang xảy ra trong gia đình mỗi chúng ta?
Quả bóng lăn lẽ ra đưa đến cho gia đình những phút giây quây quần bên nhau, nhưng với thói điên cuồng sát phạt, World Cup lại là nguy cơ cuốn trôi hạnh phúc lứa đôi và sự yên ấm của gia đình.
Bao lâu nay Tử Uyên sống gần bên chồng mà lòng đau như có ai xát muối. Chỉ đến khi làm đầy tháng xong, cô mới quyết định tự đi xét nghiệm ADN lấy lại danh dự của mình.
Tôi quá mệt mỏi với những đòi hỏi từ ba mẹ cộng thêm gánh nặng gia đình trên vai. Thà rằng, tôi làm đứa con bất hiếu...
Ông đùm nắm hoa bỏng, dúi vào tay con dâu nhà hàng xóm: "Tôi gửi cho bà ấy". Cô con dâu vừa đi vừa kéo khóa áo khoác, túi hoa bỏng tuột một bên quai rơi lả tả xuống hành lang. Hoa tràn ra, trắng muốt...
Tôi viết ca khúc rock Về ăn cơm vào năm 18 tuổi. Tôi của thời điểm đó vẫn là một cô gái ung dung sống trọn trong vòng tay ba mẹ.
Mới nghỉ hè được vài ngày, bà đã giục tôi lên thành phố ở với anh. Anh có một căn chung cư mẹ mua cho từ hồi còn học đại học. Rồi một bi kịch đã xảy ra...
Sau gần hai mươi năm làm ngành tòa án, tôi gặp rất nhiều vụ ly hôn vì mâu thuẫn con dâu - mẹ chồng, nhưng thật choáng váng khi người phụ nữ ấy xác nhận đã chửi mẹ chồng là "đồ chó".
Má vu vơ: “Thời đại gì ngộ quá, đá bóng cũng hái ra tiền, dễ dàng như người ta ra đồng gặt lúa”.
'Là vợ cũ, tôi đủ tự tin để nói rằng không bao giờ đi ăn lại đồ ăn đã đổ vào thùng rác' là câu nói dậy sóng đêm qua trên diễn đàn Eva.
Rảnh rỗi, tôi đi cà phê với bạn. Có ngồi nhà thì cũng chúi mũi vào điện thoại, “lai” và “còm”, yên tâm má đã có ti vi rồi.
Khi biết tha thứ cho người, những cánh cửa tự do, yên bình mới mới mở ra với bạn. Nhiều người trầm cảm đã học cách tha thứ để giảm đi những bức bối.
Trong một lần ngồi ăn cơm, anh hỏi con gái: “Con muốn có em không?”. Cô bé trả lời chắc nịch: “Con không muốn nó xuất hiện”.
Gió vù vù bên tai khiến tôi nghe tiếng được tiếng mất lời cha “tuổi già chán quá… chết phứt đi cho rồi”.
Ngay sau khi bức ảnh mẹ chồng – nàng dâu của tài khoản tên Ánh được đăng tải trên mạng xã hội, rất nhiều facebook khác đã rầm rầm vào khoe ảnh chụp với người mẹ chồng trẻ trung, tốt bụng.
Ông tên T.C ở quận Phú Nhuận, TP.HCM trông còn mạnh khỏe, chỉ bàn tay hơi run khi nói chuyện. Vợ chồng ông vừa kéo nhau tới tòa ly hôn vì... chuyện ấy.
Trong trí nhớ của cô gái trẻ, cha cô là một người đàn ông bài bạc, rượu chè, vũ phu khiến gia đình cô tan nát. Nhưng rồi ông đã thay đổi.
Khi giải bóng đá World Cup mới bắt đầu hơn một tuần, chồng tôi đã bị công an bắt vì tham gia đường dây cá độ lớn.
Vô tình người vợ trẻ biết chồng có một món tiền bất chính, giận chồng, cô tung độc chiêu xử lý khiến anh trở tay không kịp.
Tôi luôn muốn dạy con tự lập từ việc tự xúc ăn, tự lấy sữa và nước uống, tự thay đồ. Nhưng vợ cho rằng phải đút con ăn, lấy sữa cho con, phải thay đồ cho con mới thể hiện tình thương.
Tôi có bồ, rồi bị vợ phát hiện. Nhưng điều đó không kinh khủng bằng viêc con gái vô tình là nhân chứng cho lỗi lầm của tôi.
Người đàn ông ấy, nhóm phụ huynh ấy, buổi karaoke, không gian triển lãm tranh năm ấy như thời khắc khác lạ vụt qua cuộc đời chị. Nhưng dù chị hay nhớ, thì cũng chỉ là nhớ thôi, chẳng gì hơn...