PNO - Tôi đã dành cả đời để lo cho chồng con. Bây giờ, tôi chỉ muốn dành tuổi xế chiều cho bản thân nhưng các con tôi lại không muốn "buông" mẹ.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Thị Hoa 23-11-2025 16:03:34
Tôi đã từng như vậy. Nhưng ở tuổi 58, tôi quyết định đi học yoga, tham gia các hoạt động cộng đồng. Chồng con phản đối, nhưng tôi mặc kệ. Sau này họ thấy tôi khỏe hơn, vui vẻ hơn thì lại ủng hộ. Phải tự mình hành động thôi, đừng chờ ai cho phép!
Ngân 23-11-2025 16:02:11
Nói sống cho mình thì dễ, nhưng thực tế ai lo kinh tế đây? Vấn đề không chỉ là tinh thần, mà còn là sự phụ thuộc tài chính sau khi nghỉ hưu hoặc nội trợ lâu năm. Muốn sống cho mình, phụ nữ phải có nền tảng kinh tế vững chắc trước đã.
Sáu Linh 23-11-2025 16:00:08
Cái khó nhất khi già muốn sống cho mình là sợi dây vô hình níu giữ mình với con cái, ngay cả khi chúng đã trưởng thành. Chúng ta luôn cảm thấy có lỗi, cảm thấy mình “bỏ rơi” con nếu dành thời gian cho bản thân. Đây là một gánh nặng tâm lý mà xã hội cần giúp phụ nữ tháo gỡ. Sống cho mình không phải là vô trách nhiệm, mà là tái tạo năng lượng để yêu thương tốt hơn.
Lê Linh 23-11-2025 14:59:05
Đã quen với văn hóa, suy nghĩ, quan niệm xưa, nên người già cứ vòng luẩn quẩn trong gia đình. Già thì tiếp cận cái mới gì cũng khó, nhưng không phải không thể! Tôi 68 tuổi tập đi du lịch một mình, ban đầu lo lắm, sợ lỡ mình lên huyết áp, đi té hay đau bụng nhức đầu ở nơi xa lạ thì ai chăm. Nhưng khi đi vài chuyến, tôi tự tin và thấy rất vui, chỉ cần mình đi theo hướng dẫn viên và trong đoàn có nhiều người hỗ trợ. Đi chơi với mọi người tôi rất vui, biết vậy tôi “ích kỷ” sớm hơn một chút. Chị đã hoàn thành trách nhiệm của mình với con cháu rồi, giờ là lúc sống cho mình, hưởng thụ đi chị. Thà muộn còn hơn không.
Linh Trang Trần 23-11-2025 14:54:04
Văn hóa hy sinh đã ăn sâu vào máu phụ nữ Việt. Các bà các chị cứ nghĩ “nếu mình không làm, ai làm?” rồi tự trói mình. Xã hội luôn gán cho phụ nữ cái mác "vĩ đại" khi hy sinh nhưng lại quên mất họ cũng là con người, cũng cần phải làm việc, nghỉ ngơi như bao người. Ai chê tôi ích kỷ tôi chịu nhưng tôi đã tuyên bố với các con tôi - đang học THCS, sau này các con có gia đình thì hãy tự chăm sóc gia đình, con cái mình, không bắt mẹ ruột, mẹ chồng làm thay. Và tôi cũng dạy con tư tưởng này để con phải có suy nghĩ độc lập và chịu trách nhiệm với cuộc đời mình sau này, chứ giờ tôi thấy nhiều người, khi mẹ, nhất là mẹ chồng không chăm con phụ là giận dỗi, cho rằng mẹ không thương con. Suy nghĩ này quá ích kỷ và bất công với cha mẹ.
Hùng 23-11-2025 14:46:19
Mình là đàn ông, đọc bài này thấy chột dạ. Đôi khi mình vô tâm với mẹ, với vợ quá. Cứ nghĩ phụ nữ hy sinh là lẽ đương nhiên. Vợ tôi cứ so bì "tại sao cháu ngoại mẹ giúp, còn cháu nội mẹ không giúp", trong khi mẹ tôi nay đã già, còn chị gái sinh hơn 15 năm trước khi mẹ tôi còn sức khỏe. Phụ nữ còn không thông cảm cho nhau.
Bình Minh 23-11-2025 14:40:36
Bác suy nghĩ đúng lắm, hãy mạnh dạn sống cho mình đi bác. Hãy để các con của bác trưởng thành và tự chịu trách nhiệm về gia đình của họ. Bây giờ họ không hiểu thì sau này có tuổi rồi cũng sẽ hiểu.
Thục Linh 23-11-2025 11:09:53
Tôi và em gái của tôi bầu bí, mẹ tôi 59 tuổi tuyên bố "mẹ đã một đời nuôi tụi bây rồi, nên giờ chỉ phụ chăm mỗi đứa đúng 1 tháng khi sinh, sau đó con ai nấy lo nha". Và mẹ chăm chị em tôi lúc ở cữ 1 tháng, không thêm ngày nào và thỉnh thoảng mẹ đến nhà chơi với các cháu, chứ nhất quyết không chăm. Em tôi năn nỉ rước mẹ qua Úc chăm con nó, mẹ tôi. Ban đầu, chị em tôi cũng hờn mẹ, nghĩ tại sao trong lúc con cái tất bật, vất vả chăm con thì mẹ tôi có thể ung dung đi chơi cầu lông mỗi chiều. Nhưng rồi chị em tôi cũng tự lo liệu được và tôi thấy mẹ vui và khỏe, yêu đời, không làm con cái lo lắng khi tuổi ngày càng già, tôi nghĩ mẹ tôi đã rất đúng. Mẹ phải sống cho mẹ và ở tuổi 71, mẹ tôi vẫn rất năng động, yêu đời. Tôi nghĩ nếu mẹ tôi mất ngần ấy thời gian để chăm con tôi và con em tôi thì có lẽ bây giờ sức khỏe mẹ tôi đã rệu rã. Tôi ủng hộ những bà mẹ hãy sống cho mình, cứ để con cái xoay xở, rồi đâu cũng vào đó.
Lý Lan 23-11-2025 10:41:01
Bắt cha mẹ già giữ con cháu mình là tội ác.
Trinh 23-11-2025 10:39:00
Tôi ghét nhất thể loại con cái bắt cha mẹ già giữ con cho mình, cha mẹ đã cả đời nuôi mình thì phải để cho cha mẹ thong dong, an nhàn tuổi già.
Nếu tiếp tục ở lại, em sẽ phải làm quen với một điều: càng kéo dài, em càng cô đơn trong chính mối quan hệ của mình.
Sống chung với người vợ hễ không vừa ý là nổi điên, tôi cảm thấy mình như đang ở trong vùng chiến sự.
Nếu anh ta tiếp tục theo dõi, làm phiền, đe dọa, em cần mạnh dạn trình báo cơ quan chức năng. Đừng chờ đến khi mọi chuyện nghiêm trọng mới hành động.
Không phải chỉ khi có con thì gia đình mới hạnh phúc hay phụ nữ mới hoàn thành nhiệm vụ. Hạnh phúc hay không còn tùy vào quan điểm của mỗi người.
Vợ chồng tôi có một nhóm bạn thân, trong đó có một phụ nữ mà mãi sau này tôi mới biết cô ấy chính là người yêu cũ của chồng mình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.
Ly hôn không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất nhưng sống mãi trong một cuộc hôn nhân đầy oán hận cũng không phải là con đường lành mạnh.
Khi yêu, vợ tôi hay nói "anh bên ngoài có ai cũng được, miễn về với em". Thế nhưng, cưới xong thì cô ấy ghen kinh hoàng.
Em và cô ấy không còn là vợ chồng. Mối liên kết duy nhất còn lại là con. Vậy nên mọi trao đổi chỉ nên xoay quanh các vấn đề của con.