PNO - Tôi đã dành cả đời để lo cho chồng con. Bây giờ, tôi chỉ muốn dành tuổi xế chiều cho bản thân nhưng các con tôi lại không muốn "buông" mẹ.
| Chia sẻ bài viết: |
Lê Thị Hoa 23-11-2025 16:03:34
Tôi đã từng như vậy. Nhưng ở tuổi 58, tôi quyết định đi học yoga, tham gia các hoạt động cộng đồng. Chồng con phản đối, nhưng tôi mặc kệ. Sau này họ thấy tôi khỏe hơn, vui vẻ hơn thì lại ủng hộ. Phải tự mình hành động thôi, đừng chờ ai cho phép!
Ngân 23-11-2025 16:02:11
Nói sống cho mình thì dễ, nhưng thực tế ai lo kinh tế đây? Vấn đề không chỉ là tinh thần, mà còn là sự phụ thuộc tài chính sau khi nghỉ hưu hoặc nội trợ lâu năm. Muốn sống cho mình, phụ nữ phải có nền tảng kinh tế vững chắc trước đã.
Sáu Linh 23-11-2025 16:00:08
Cái khó nhất khi già muốn sống cho mình là sợi dây vô hình níu giữ mình với con cái, ngay cả khi chúng đã trưởng thành. Chúng ta luôn cảm thấy có lỗi, cảm thấy mình “bỏ rơi” con nếu dành thời gian cho bản thân. Đây là một gánh nặng tâm lý mà xã hội cần giúp phụ nữ tháo gỡ. Sống cho mình không phải là vô trách nhiệm, mà là tái tạo năng lượng để yêu thương tốt hơn.
Lê Linh 23-11-2025 14:59:05
Đã quen với văn hóa, suy nghĩ, quan niệm xưa, nên người già cứ vòng luẩn quẩn trong gia đình. Già thì tiếp cận cái mới gì cũng khó, nhưng không phải không thể! Tôi 68 tuổi tập đi du lịch một mình, ban đầu lo lắm, sợ lỡ mình lên huyết áp, đi té hay đau bụng nhức đầu ở nơi xa lạ thì ai chăm. Nhưng khi đi vài chuyến, tôi tự tin và thấy rất vui, chỉ cần mình đi theo hướng dẫn viên và trong đoàn có nhiều người hỗ trợ. Đi chơi với mọi người tôi rất vui, biết vậy tôi “ích kỷ” sớm hơn một chút. Chị đã hoàn thành trách nhiệm của mình với con cháu rồi, giờ là lúc sống cho mình, hưởng thụ đi chị. Thà muộn còn hơn không.
Linh Trang Trần 23-11-2025 14:54:04
Văn hóa hy sinh đã ăn sâu vào máu phụ nữ Việt. Các bà các chị cứ nghĩ “nếu mình không làm, ai làm?” rồi tự trói mình. Xã hội luôn gán cho phụ nữ cái mác "vĩ đại" khi hy sinh nhưng lại quên mất họ cũng là con người, cũng cần phải làm việc, nghỉ ngơi như bao người. Ai chê tôi ích kỷ tôi chịu nhưng tôi đã tuyên bố với các con tôi - đang học THCS, sau này các con có gia đình thì hãy tự chăm sóc gia đình, con cái mình, không bắt mẹ ruột, mẹ chồng làm thay. Và tôi cũng dạy con tư tưởng này để con phải có suy nghĩ độc lập và chịu trách nhiệm với cuộc đời mình sau này, chứ giờ tôi thấy nhiều người, khi mẹ, nhất là mẹ chồng không chăm con phụ là giận dỗi, cho rằng mẹ không thương con. Suy nghĩ này quá ích kỷ và bất công với cha mẹ.
Hùng 23-11-2025 14:46:19
Mình là đàn ông, đọc bài này thấy chột dạ. Đôi khi mình vô tâm với mẹ, với vợ quá. Cứ nghĩ phụ nữ hy sinh là lẽ đương nhiên. Vợ tôi cứ so bì "tại sao cháu ngoại mẹ giúp, còn cháu nội mẹ không giúp", trong khi mẹ tôi nay đã già, còn chị gái sinh hơn 15 năm trước khi mẹ tôi còn sức khỏe. Phụ nữ còn không thông cảm cho nhau.
Bình Minh 23-11-2025 14:40:36
Bác suy nghĩ đúng lắm, hãy mạnh dạn sống cho mình đi bác. Hãy để các con của bác trưởng thành và tự chịu trách nhiệm về gia đình của họ. Bây giờ họ không hiểu thì sau này có tuổi rồi cũng sẽ hiểu.
Thục Linh 23-11-2025 11:09:53
Tôi và em gái của tôi bầu bí, mẹ tôi 59 tuổi tuyên bố "mẹ đã một đời nuôi tụi bây rồi, nên giờ chỉ phụ chăm mỗi đứa đúng 1 tháng khi sinh, sau đó con ai nấy lo nha". Và mẹ chăm chị em tôi lúc ở cữ 1 tháng, không thêm ngày nào và thỉnh thoảng mẹ đến nhà chơi với các cháu, chứ nhất quyết không chăm. Em tôi năn nỉ rước mẹ qua Úc chăm con nó, mẹ tôi. Ban đầu, chị em tôi cũng hờn mẹ, nghĩ tại sao trong lúc con cái tất bật, vất vả chăm con thì mẹ tôi có thể ung dung đi chơi cầu lông mỗi chiều. Nhưng rồi chị em tôi cũng tự lo liệu được và tôi thấy mẹ vui và khỏe, yêu đời, không làm con cái lo lắng khi tuổi ngày càng già, tôi nghĩ mẹ tôi đã rất đúng. Mẹ phải sống cho mẹ và ở tuổi 71, mẹ tôi vẫn rất năng động, yêu đời. Tôi nghĩ nếu mẹ tôi mất ngần ấy thời gian để chăm con tôi và con em tôi thì có lẽ bây giờ sức khỏe mẹ tôi đã rệu rã. Tôi ủng hộ những bà mẹ hãy sống cho mình, cứ để con cái xoay xở, rồi đâu cũng vào đó.
Lý Lan 23-11-2025 10:41:01
Bắt cha mẹ già giữ con cháu mình là tội ác.
Trinh 23-11-2025 10:39:00
Tôi ghét nhất thể loại con cái bắt cha mẹ già giữ con cho mình, cha mẹ đã cả đời nuôi mình thì phải để cho cha mẹ thong dong, an nhàn tuổi già.
Tôi thật sự sốc khi cô bạn thân của con đã tiết lộ cho tôi những điều con chưa bao giờ dám nói trước mặt cha mẹ.
Anh ấy cần thời gian để "tiêu hóa" nỗi đau. Hãy để anh ấy được tức giận, được im lặng, thậm chí được nhắc lại chuyện cũ với thái độ cay đắng.
Con xem tôi như người vô hình. Tôi nói gì con không cãi nhưng mặc kệ, bỏ ngoài tai...
Em nói cái này các chị đừng ném đá. Em đang rất khó chịu với chồng, nói thẳng ra là em ghen vì chồng quá mê con.
Vấn đề không nằm ở việc họ tán tỉnh mà ở cách em phản ứng và thiết lập ranh giới.
Chồng em đã ngoại tình đến lần thứ tư, lại còn công khai chối bỏ cảm xúc của vợ. Vết thương ấy quá sâu...
Tôi vừa mở miệng, chưa kịp dạy cho con một bài học thì vợ tôi đã vội vàng lao ra như một tấm khiên chắn.
Chị không cần quá lo lắng nhưng cũng đừng xem nhẹ. Sự hướng dẫn kịp thời và nhẹ nhàng của người lớn sẽ giúp các cháu điều chỉnh rất nhanh.
Anh thú thật rằng mình là người đồng tính, rằng anh thương tôi, có thể tiếp tục duy trì cuộc sống với tôi nhưng không muốn chúng tôi có con...
Nhiều người nói tôi tu 9 kiếp mới có vợ đảm, chiều chồng hết mực. Vậy nhưng tôi lại thấy nghẹt thở vì sự quan tâm quá mức của vợ.
Em cũng cần khẳng định lại những quyền cơ bản: quyền được đưa đón con, quyền được giao tiếp xã hội tối thiểu và quyền được tôn trọng sở thích cá nhân.
Sự mệt mỏi về thể xác không đáng sợ bằng sự thất vọng về tinh thần. Đừng đẩy người bạn đời vốn là đồng minh của em sang phía đối diện.
Tôi từng đề nghị ra ngoài thuê trọ nhưng vợ gạt đi vì muốn có ông bà phụ giúp cơm nước, trông con để đi làm.
Chồng em vì yêu và thiếu vắng em nên mới có những đòi hỏi đó. Hãy nhìn nhận nó như một tín hiệu tích cực của tình yêu.
Nếu ký ức cũ quay lại, thay vì ép mình đừng nghĩ nữa, chị hãy nhìn nó như một tín hiệu: mình cần thêm thời gian hoặc cần thêm sự trấn an.
Em đã kết hôn được 4 năm. Chồng em bảnh bao, có địa vị, thu nhập tốt nhưng em có chồng mà cũng như không bởi anh vừa gia trưởng vừa lười.
Cha tôi đã ngoài 90 tuổi. Từ nhỏ tới nay, dù đã già, tôi luôn bị cha áp đặt và quyết định thay mọi chuyện.
Anh cần cho vợ thấy anh yêu vợ, muốn xây dựng tổ ấm hạnh phúc nhưng anh cũng không bao giờ từ bỏ trách nhiệm với mẹ.