PNO - “Nhìn mẹ ôm em trai trong tay, cả 2 say ngủ. Con tự biết trong vòng tay ấy không có chỗ cho mình”.
| Chia sẻ bài viết: |
TTNQ 12-01-2026 12:50:38
Tôi đọc bài này mà thấy hoàng cảnh của mình ghê. Mẹ tôi đẻ ra tôi là con gái, lúc nào cũng chì chiết, con gái thế nào thế kia, vô dụng. Tốt đẹp thì cho anh tôi hết, còn thứ gì mệt mỏi là cho tôi. Lạ ghê. Mà lúc nào cũng bảo mẹ công bằng nhất. Trai gái như nhau, nghe mà càng thêm tức. Chỉ có thể tự nhủ mình phải có hiếu
Trần Khả Mỹ 01-03-2025 08:42:20
Tôi và mẹ tôi cũng vậy đó, bà còn tới lúc hấp hối trên giường bệnh cũng không thèm nhìn tôi một cái cơ, cứ đi tìm xem em trai tôi đâu, chỉ muốn được gặp thằng con trai, mất đi cũng tiếc nuối mỗi thằng con của cụ. Mà tình thương thì chẳng thể cưỡng cầu, bơ đi mà sống thôi chứ sao, trách móc bà cũng có quí mến con gái thêm được tí nào đâu ạ.
Thảo 28-02-2025 13:00:29
Tư tưởng trọng nam khinh nữ thật ấu trĩ. Những người không đẻ được con trai thì nên chết đi hay sao? Chính bà mẹ cũng là con gái mà, rồi ai đẻ ra mẹ, mẹ mới đẻ ra con. Thế giới này không có con gái thì có con trai hay không?
Diệu Ngọc 28-02-2025 07:49:56
Mẹ tôi cũng thế, lúc nào cũng chỉ con trai là nhất. Ai nói đụng tới con trai của mẹ thì thôi rồi, trở mặt thành thù ngay. Còn con gái trong nhà không phải bà không thương nhưng thương con gái 3 phần thì phải thương con trai 7 phần. Sự phân biệt đối xử thể hiện rõ qua chia quà, tiền lì xì cho các con, hay phần cơm cho con thì thằng con trai cũng được miếng ngon hơn. Thật khó hiểu mẹ.
Nguyễn Khánh Thy 27-02-2025 15:31:11
Thương người con gái trong bài này quá. Con cái đâu được chọn cha mẹ, khi sinh con ra thì xin hãy dành cho con tình yêu thương chứ đừng phân biệt đối xử, nhất bên trọng nhất bên khinh như thế.
Khi người đàn ông trái lời cha mẹ ruột để cưới vợ, liệu sau này nếu chẳng may cơm không lành, canh không ngọt, họ có hối hận?
Nghe tôi kể chuyện, hội chị em cũng chỉ biết “xin vía” chứ không đưa ra được lời khuyên đầu tư.
Ngồi trước dì, tôi chỉ thấy một người đàn bà đã đi qua rất nhiều năm tháng mà lòng vẫn đủ rộng để bao dung.
Phải chăng ngày nay tình yêu không còn giống như ngày xưa hay do cách cư xử của chúng ta với thứ tình cảm này đã thay đổi?
Cha mẹ nuôi con khôn lớn, dạy con gái biết đi, biết đứng, biết tự trọng, chưa bao giờ là để một người dưng đến và chà đạp.
Cả cuộc hôn nhân đằng đẵng, không biết bao nhiêu lần ba mẹ tôi dọa ra tòa ly hôn. Vậy mà đến cuối cùng, lại không rời nhau nửa bước.
Ông xã gần đây có vẻ “xuống dốc” trên giường. Nhiều lần nhìn ổng thở dốc mà thấy tội.
Tình yêu đôi khi là 2 mảnh ghép còn nhiều khiếm khuyết tìm thấy nhau, nắm tay, bù đắp để cùng hạnh phúc và tỏa sáng.
Nhiều năm liền, ngày 8/3 trong nhà tôi trôi qua lặng lẽ. Mãi đến khi có con gái, chồng tôi mới bắt đầu mang hoa về nhà.
Đừng sợ mất đi một vai diễn hay một nhân vật phụ nào đó, chỉ cần nữ chính còn ở đây, bạn luôn có thể sống một cuộc đời rực rỡ!
Một gia đình không cần hoàn hảo, chỉ cần vợ chồng vì nhau mà cố gắng, cùng nhau chống đỡ khi tai ương ập đến.
Đi đâu cũng được, miễn là tay trong tay, đó mới là chuyến đi trốn rực rỡ và bình yên nhất.
Sắp đến ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3, câu hỏi luôn làm cánh đàn ông đau đầu là: Tặng quà gì để vợ vui, để vợ không mặt nặng mày nhẹ?
Mời bạn đọc cùng bác sĩ Nguyễn Lan Hải tìm hiểu cách thắp lại hơi ấm mùa xuân cho căn phòng hạnh phúc của mỗi gia đình.
Dường như ai cũng nhìn thấy mình trong hình ảnh một nhân viên văn phòng vừa ăn vừa khóc trên metro.
Có phải rằng vì “người một nhà, sao phải tính toán kỹ” nên mẹ chồng tôi chẳng suy nghĩ quá nhiều?
Con trai suốt ngày đòi đi du lịch, chi phí chuyến đi vừa bằng 1 chỉ vàng. Tôi phân vân nên tiếp tục giữ vàng hay đổi lấy kỷ niệm gia đình?
Khoảng cách thế hệ không chỉ là tuổi tác, mà là khác biệt trong cách cha mẹ và con cái hiểu về ước mơ và hạnh phúc.