PNO - Vợ chồng sắp cưới vay tiền mua nhà 2,5 tỉ đồng. Tôi đang có chút tiền riêng, có nên góp để mua nhà?
| Chia sẻ bài viết: |
Nghiêm Đặng 06-11-2025 09:00:58
Cô khuyên cháu hãy nghe lời chị gái giữ lại số tiền phòng khi vợ chồng kết hôn có thiếu thốn gì đem ra tiêu xài rất hợp lý còn hãy nghe lời khuyên của cô.
Thục Uyên 05-11-2025 21:58:38
Bạn có thể cho chồng vay dưới danh nghĩa mượn của chị gái, có giấy tờ mượn nợ đàng hoàng. Mua nhà có tiền chung của 2 vợ chồng là 400 triệu đồng sau này các khoản nợ vợ chồng cùng nhau tích góp để trả là hợp lý.
Phong 05-11-2025 11:09:51
Đây không chỉ là chuyện tiền bạc, mà là chuyện văn hóa tài chính của hai người. Góp tiền nhiều thì có chứng cứ. Nếu chồng cứ né tránh, gạt đi, thì đó mới là dấu hiệu đáng lo. Vì anh ấy đang coi đó là tài sản cá nhân chứ không phải tài sản gia đình.
Thu Sương 05-11-2025 11:06:52
Gì mà căng thẳng dữ vậy. Hồi xưa tụi tui cưới nhau có đồng nào đâu, cứ xây rồi vá, vá rồi xây. Tiền bạc cứ để chồng lo làm ăn, vợ lo vun vén. Đã là vợ chồng thì tiền ai cũng là tiền chung, rạch ròi quá nghe cứ như đối tác kinh doanh vậy.
Nghi 05-11-2025 11:04:01
Nếu vài trăm triệu hay 1 tỉ đồng thì tôi yêu cầu giấy tờ rõ ràng, còn vài chục triệu góp vào chẳng bõ bèn gì, nên giữ để phòng thân và cho gia đình vẫn hơn.
Hana 05-11-2025 10:56:44
Theo tôi thì phụ nữ vẫn nên giữ lại một chút để phòng thân vì cuộc sống có nhiều diễn biến khó lường. Nếu là tôi thì tôi sẽ góp với chồng 1 nửa, 1 nửa còn lại cứ dằn túi cho yên tâm phòng khi hữu sự. Nợ nần thì cả hai cùng cố gắng làm việc, tích cóp để trả.
Thoa 05-11-2025 10:56:06
Tôi cũng thế, góp 80% tiền nhà vì chồng lúc đó còn nợ nần, sổ đỏ tên chung vợ chồng. Hồi đó mình tin thật, yêu thật, nghĩ chỉ cần tin là đủ. Nhưng đến khi chồng ngoại tình, ra tòa ly hôn, cái 80% của tôi mất trắng vì không chứng cớ. Căn nhà được tính là tài sản chung trong hôn nhân chia 50/50 thôi, vì tôi không có giấy tờ chứng minh đó là tiền riêng trước hôn nhân đưa mua nhà. Ra tòa cần chứng cớ, mà nước mắt và lời hứa thì không phải chứng cớ. Thua. Nuốt cay đắng mà bước ra khỏi căn nhà mình đã đổ mồ hôi, nước mắt xây nên. Thật sự hận.
Bình Phương 05-11-2025 10:52:45
Tôi là ví dụ đây. Hồi cưới, tôi đưa hết 300 triệu đồng tiền tích góp để mua nhà chung, tin tưởng tuyệt đối, coi như tài sản của vợ chồng, chẳng bao giờ nghĩ đến lúc ly hôn. Cái ngu của phụ nữ ở chỗ đó. Khi ly hôn, tôi nhắc lại số tiền này, chồng tôi lạnh tanh "Chứng cớ đâu?". Tôi tin người, toàn đưa tiền mặt, không giấy tờ. Kết quả, nhà chia đôi, còn tiền riêng của tôi thì mất trắng, không chứng minh được. Đúng là phũ đến tận xương tủy. Em nghe tôi, cứ phải rõ ràng giấy trắng mực đen,không thì dẹp, mượn nợ chung, trả chung.
Vân Hồng 05-11-2025 10:46:01
Vấn đề này tôi thấy muôn thuở nhưng tôi nói thật, con gái giờ phải thực tế. Em cứ góp nhưng phải có giấy tờ có chữ ký hai bên. Đừng ngại, luật pháp sinh ra là để bảo vệ mình. Đừng tin vào lời hứa suông lúc yêu, tiền bạc dễ làm con người thay đổi lắm.
Trúc 05-11-2025 10:44:19
Rạch ròi minh bạch từ đầu đi em gái, sau này đỡ vướng mắc. Chồng mà không hiểu cái cơ bản này thì cần xem lại cuộc hôn nhân này.
La Thu Hương 05-11-2025 10:42:27
Sao cứ phải nặng nề chuyện chia chác tài sản thế nhỉ? Đã xác định cưới nhau là về một nhà, tài sản chung cũng là của hai vợ chồng thôi. Cái quan trọng là niềm tin và sự minh bạch ngay từ đầu. Cứ ghi rõ ràng ai đóng bao nhiêu, lúc cần thì tính, còn lúc đang hạnh phúc thì đừng xoáy sâu quá. Cứ nghĩ tới ly hôn trước khi cưới thì hơi bi quan đấy. Thôi cứ góp đi, có nhà chung ở cho sướng cái thân đã chị ơi.
An Chi 05-11-2025 10:35:17
Nếu là tôi của 10-20 năm trước tôi đưa hết nhưng là tôi của tuổi 45 hiện nay thì đưa 1/2.
Anmi
Còn tôi của 52 tuổi thì không đưa đồng nào. Vợ chồng vay chung, nợ chung thì cùng chung trách nhiệm trả. Thật ra tùy theo quan điẻm và thời điểm và tính của mỗi người. Cứ làm cái gì mình cho là đúng và đừng đẩy mình vào thế khó.
hetxiquach
Hồi trẻ hăng máu, có sức khỏe, có nhiêu đưa nhiêu vì tự tin mình vẫn có thể kiếm được nếu lỡ có gì không tốt xảy ra. Hồi này chẳng còn gì nên phải thủ thân.
Huyền 05-11-2025 10:32:21
Nếu đủ tin tưởng thì góp, còn không đủ thì dằn túi phòng thân bạn ơi
Đau đẻ 2 ngày không sinh nổi, em buộc phải chọn mổ. Vậy mà chồng và mẹ chồng luôn coi em như kẻ tội đồ và luôn đổ thừa khi con ốm.
Hôn nhân cần sự đồng thuận. Khi một trong hai người cảm thấy không thoải mái về hành vi của người kia, đó là lúc phải dừng lại để lắng nghe.
Bạn bè, người thân khuyên em nghĩ lại, rằng lấy vợ nghèo thì gồng gánh rất mệt, kinh tế khó khăn khó mà hạnh phúc.
Tôi dư sức lo cho các cháu nhưng vì chị không chịu mở lời tử tế, lại còn coi thường anh trai tôi nên tôi vờ như không hiểu.
Sự bình yên của gia đình lớn lúc này chính là liều thuốc an ủi lớn nhất cho chị. Hãy dành thời gian chăm sóc, bù đắp cho những người thân yêu.
Sông có khúc người có lúc. Dù có thẩm quyền nhưng em hãy cân nhắc kỹ trước khi sa thải ai đó, nhất là người đã gắn bó lâu với công ty.
Tôi hết lòng với nhà chồng, nhà chồng cũng nói xem tôi như con ruột. Vậy mà tôi phát hiện cả nhà lập một nhóm chát nhưng loại tôi ra.
Hôn nhân có những giai đoạn chông chênh vì cái tôi của hai bên quá lớn. Là người muốn giữ, anh phải hạ cái tôi xuống trước.
Em là một người mẹ kiên cường. Vì con, em lại càng phải vững vàng hơn. Hãy tin sự chân thành và chuyên nghiệp sẽ mở lối đi bình an.
Vợ tôi bảo mình là chị, thương cha mẹ già yếu nên phải phụ cấp nuôi em để san sẻ gánh nặng tuổi già cho ông bà.
Mọi biện pháp mắng chửi hay dùng bạo lực lúc này đều là dầu đổ vào lửa. Anh cần thay đổi chiến thuật từ "đối đầu" sang "giải cứu".
Vợ chồng em đang ly thân. Chuyện bắt đầu từ việc anh ấy nghi ngờ em ngoại tình, trong khi em thực sự không có gì khuất tất.
Sau khi sinh bé thứ hai cách đây 7 năm, chồng tôi dọn sang phòng khác và vợ chồng hoàn toàn không có đời sống gối chăn.
Rắc rối này xuất phát từ quá khứ của anh ấy, hãy để anh ấy dọn dẹp. Em phải mang nặng đẻ đau, không việc gì phải đứng ra hứng gạch đá.
Từ góc độ người ngoài, anh ấy là người tốt, có trách nhiệm với con. Liệu có thể tìm được một giải pháp khác ngoài việc cắt giảm tiền cấp dưỡng?
Bây giờ từ chối lòng tốt của chị, cho con ra ở riêng thì sợ chị tự ái, còn đồng ý cho con ở nhờ thì sợ phát sinh phiền toái.
Nỗi đau của cậu mợ và sự xót xa của mẹ chồng em là có thật nhưng họ không có quyền dùng nguồn gen của em vì bất cứ mục đích nào.
Bình thường, người ta thất tình thì có thể kêu than, khóc lóc... còn em chỉ biết chống chọi với nỗi đau một mình vì em yêu người cùng giới.