PNO - Nếu cháu chọn tiền thay thế cho tình yêu, thì khả năng cao là cháu sẽ chẳng có gì cả trong hai thứ.
| Chia sẻ bài viết: |
giapha 07-01-2023 15:35:01
Hạnh Dung tư vấn cho bạn quá đúng. Đừng hy vọng chờ đợi cuộc sống sung sướng giầu sang dựa trên sự bố thí của gã trai đó. Thích thì cho, không thích thì vứt bỏ...bấp bênh nhục nhã thế thì ham hố làm gì hả cô bé
Jennynguyen 07-01-2023 14:07:40
Cô gái này vẫn chưa trưởng thành. Chưa ý thức được điều gì là quan trọng nhất với cuộc đời một người phụ nữ. Tiền, có ít hay nhiều là do sự cố gắng của minh. Nhưng hạnh phúc của một người, bất kể là nam hay nữ, lại là kết quả của rất nhiều sự lựa chọn và quyết định. Vì vậy hạnh phúc không đơn giản là chỉ dựa vào tiền, mà còn vào nhiều yếu tố khác như sự tự do, sự vui vẻ và niềm vui nghề nghiệp và bạn bè ngoài xã hội. Niềm vui sum vầy bên cha mẹ anh em... Nếu bạn chấp nhận vâng lời bạn trai, nghĩa là bạn bán sự tự do hạnh phúc và cả cuộc đời của bạn cho nhà chồng với một số tiền chưa xác định. Sau những ngày hưởng thụ sự giàu có, dần dần bạn sẽ cảm thấy buồn chán của một cuộc đời nô lệ cho nhà chồng.
Trần Ngọc Tiến 06-01-2023 23:12:09
Quá hay cho câu vote cho sự phản đối của mẹ cháu. Chị tư vấn cực kỳ thuyết phục và rõ ràng
Đừng vội biến một nữ đồng nghiệp vô tội thành kẻ thù chỉ vì hoàn cảnh của cô ấy.
Ai cũng bảo tôi sướng mà không biết hưởng. Thật ra, sự quan tâm quá mức ấy đang rút cạn sự tự do và thoải mái trong tôi mỗi ngày.
Anh hãy lắng nghe thật kỹ nhu cầu sâu xa của chính mình. Anh cần sự chăm sóc vật chất, sự gắn bó tình cảm hay sự bình an nội tâm?
Em có từng tìm hiểu lý do chồng em làm vậy? Mức lãi suất kia là do chồng em tự đặt ra hay nhà chồng đòi hỏi?
Tôi vốn không phải là mẹ chồng khắt khe, cũng từng làm dâu nên hiểu cảnh mới về nhà chồng. Thế nhưng, tôi quá chán ngán về con dâu út.
Cha mẹ có thể vụng về trong cách yêu nhưng tình thương dành cho con vẫn luôn ở đó, chỉ chờ đôi bên tìm được cách chạm vào nhau.
Khi hiểu rõ mình có quyền gì và có thể nhận được sự hỗ trợ nào, nỗi sợ sẽ giảm và em sẽ không còn cảm giác bế tắc.
Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ bị ép ăn, không có tiếng nói trong chính nhu cầu cơ bản nhất của bản thân.
Sự can thiệp của người ngoài khó phát huy tác dụng nếu người trong cuộc không muốn dừng lại, vẫn ngoại tình tư tưởng.
Không phải mọi sự thật đều cần phải nói ra ngay lập tức. Và không phải sự thật nào cũng cứu vãn được hôn nhân.
Chồng đi làm về thấy nhà cửa chưa lau là quát tháo rồi buông lời mỉa mai vợ lười, mặc kệ tôi quay cuồng chăm con bệnh.
Mọi người nói em xấu gái nên em luôn bù đắp bằng sự chăm chỉ, thật thà và làm việc hết lòng. Em lấy chồng 1 năm thì anh ấy bỏ đi.
Anh phải chứng minh bằng hành động rằng rằng dù quá khứ phức tạp đến đâu cũng không được phép làm tổn thương hiện tại.
Trong mắt bố mẹ, việc tôi vay nợ mua nhà là hành động "bất hiếu" vì nó tước đi khả năng phụng dưỡng của tôi với ông bà.
Sau ly hôn, chúng em thỉnh thoảng đi ăn, cà phê và chia sẻ nhiều điều. Kỳ lạ thay, chúng em không còn mâu thuẫn và lại yêu nhau lần nữa.
6 năm qua là quá đủ cho một cơn giận. Con chị đã lựa chọn và đã tự chịu trách nhiệm...
Tôi mới đi làm trở lại sau 6 tháng nghỉ thai sản. Mẹ chồng ở quê vào giúp vợ chồng tôi trông con, chưa kịp hết mừng thì tôi đã ức chế.
Khi một người không còn muốn bước tiếp, người kia không có nghĩa vụ phải kéo lê người đó theo mình.