Bao lần cháu hỏi ba, lúc thì mẹ nói là ba ở nước ngoài, lúc lại nói ba cháu chết rồi…
Nhớ lại chuyện mua nhà của mình, tôi luôn rùng mình. Những ngày tháng ấy quá kinh khủng.
“Một năm tạo nhà, ba năm trả nợ”. Đó là ngày xưa, còn bây giờ, thu nhập 20 triệu đồng/ tháng, mua nhà phải mất 20 năm trả nợ.
Bạn tôi treo slogan “chân thành là đủ” cho cuộc hôn nhân, nên tất cả không bị chuyện bé xé ra to mà ngược lại toàn chuyện to hóa nhỏ.
Đàn ông có tiền cũng chỉ mong tìm được một người phụ nữ tốt, và anh ta không nhất thiết phải chau mày khi gặp phụ nữ trẻ.
Nếu trước đây bà nền nã, gọn gàng bao nhiêu, thì từ khi về hưu, mẹ chồng tôi như… mẹ mướp.
Lối xóm đồn ầm, nói ba tôi mồ chưa xanh cỏ má tôi đã dính với chú Bình. Chú Bình phải dọn đi.
Cha mẹ công minh, nghiêm khắc, con cái sẽ không dám làm loạn. Nhưng ấy là với những đứa con biết thương bố mẹ và lấy “nhân-nghĩa-lễ-trí-tín” làm đầu.
Đừng nghĩ mình thua, hãy xem như chị vừa vứt bỏ một miếng giẻ rách vào sọt rác, ai đó thích nhặt đồ rác rưởi về xài hẳn cũng chẳng ra gì.
Cháu vẫn không thấy yêu anh ấy, nhưng tại sao cháu lại buồn thế hả chú?
Tôi sẵn sàng nhận gạch đá từ các nhà đạo đức và khẳng định: Nếu bắt gặp chồng đi với tình nhân, tôi sẽ lao vào đánh ghen, chứ không nhịn.
Về mặt lợi, cô vợ được giải toả cơn tức, đó là cái lợi không quá lớn. Về mặt hại, cả ba người đều trở nên vô dụng, ê chề.
Trước đây, nhìn những cảnh cha mẹ già khốn khổ vì giao hết tài sản cho con, tôi tự nhủ mình phải luôn chủ động mọi việc. Vậy mà...
Dứt khoát tôi không để mình trở nên đáng thương trong mắt chồng và người đời. Đánh ghen chỉ phơi bày sự thất thế.
Chị em đang nhắc nhau, nếu buộc phải đánh ghen thì phải làm sao cho bài bản, phải áo váy son phấn thật đẹp... Điều ấy đúng không?
Ba mẹ có hứa cho chúng tôi một mảnh đất nhưng giờ việc làm ăn gặp khó khăn, ông bà muốn bán để trả nợ. Chồng tôi thấy khó chịu...
Thiếu gì cảnh nhà tan cửa nát vì tài sản. Chưa chia thì chung bố chung mẹ, chia rồi anh em hỗn loạn, xào xáo.
Bốn đứa con giãy nảy khi biết cha mẹ muốn chuyển về quê sống, nhưng chúng tôi mệt mỏi bấy nhiêu năm với chuyện đất đai, nhà cửa là quá đủ rồi...
Khi mọi người chạy đến mảnh đất với cuốc, xẻng và những khuôn mặt đằng đằng sát khí, ba tôi đi ngược ra từ đám đông. Ông chỉ nói: “Về thôi con”.
Nhận bản án từ tòa phúc thẩm, bác tôi cầm về quê. Ông chạy khắp xóm làng, gặp ai cũng mừng tủi: “Chúng tôi không cướp nhà con”.
Chỉ đến khi rời khỏi những "mớ bòng bong" về việc tranh chấp đất đai, mẹ tôi mới có lại những ngày vui vẻ, tinh thần thoải mái...
Bước qua tuổi 60, sức khoẻ bắt đầu giảm sút, tôi bắt đầu "thủ" về tài chính để tránh xào xáo, bất hoà trong con cái.
Mảnh đất tiền tỷ khó có cơ đòi lại. Chẳng nhẽ cuối đời bệnh tật, ông bà phải đi ở nhờ thằng con rể bạc bẽo.
Bọn cháu lúc nào cũng cảm thấy căng thẳng khi không thể biết người kia đang ở đâu, với ai, làm gì…
Tôi giận bố mẹ chồng đã thiếu công bằng, nuốt lời, giận lây sang cả chồng. Tôi hờn trách anh không nghĩ cho vợ con, gia đình riêng của mình.