Tôi và Mai lại lần nữa gặp nhau sau khi bạn bị chồng đánh thâm mặt.
Nghe nói, trong mối quan hệ 3 người, ai không được yêu là người thứ ba. Nhưng tôi thì chưa được tính là người thứ ba vì không "có cửa" chen chân.
Tôi nghĩ sai lầm gây nên bất hạnh của đàn bà không phải là lấy nhầm chồng mà là nghĩ rằng sự thay đổi phải bắt nguồn từ phía bên kia trước.
Tôi có 2 người bạn đều cùng xuất phát điểm như nhau, nhưng 2 cuộc đời đã rẽ 2 hướng khác nhau.
Cả tuổi trẻ ba đi với người khác, nay già cả bệnh tật cần người chăm lo mới quay về tìm má, điều ấy rất vô lý...
Chuông báo cháy reo vang, cư dân nháo nhào xuống thang thoát hiểm. Nhanh chân nhất là những ông chồng, bỏ mặc cả bà vợ.
Khó mà dán nhãn cho một cuộc hôn nhân nào đó là nên tồn tại hay nên “ly hôn quách cho xong”. Hạnh phúc hay không, chỉ người trong cuộc mới biết.
Tập trung vào hành trình của riêng mình, càng ngày họ càng say mê nhìn ngắm những dấu mốc cuộc đời mới đến, bận rộn tận hưởng, khám phá...
Hoá ra lâu nay Linh chăm chút việc nhà, quan tâm tới chị dâu như thể muốn bù đắp những gì anh trai thiếu.
Vì muốn làm một người anh Hai hoàn hảo, trách nhiệm với các em mà vô tình anh thờ ơ với cuộc sống gia đình, để mặc vợ chèo chống.
Anh nói anh nợ bạn làm ăn một số tiền lớn, cần tôi trích tiền tiết kiệm ra trả. Nhưng mãi sau đó nửa năm, tôi mới biết anh đã nói dối.
Giá như bà đối xử với 2 con công bằng thì có lẽ không rơi vào tình thế khốn khó bây giờ.
Đó hẳn là một câu chuyện ngoại tình. Người đàn ông với qua, nắm tay người phụ nữ. Ngón áp út của cả 2 vẫn đeo nhẫn cưới...
Dù sống ở thành phố lớn và là cán bộ công nhân viên, nhưng mẹ tôi vẫn giữ tư tưởng cũ kỹ. Tôi và em gái luôn bị bà coi thường.
Bí quyết hạnh phúc của cặp đôi chênh nhau nhiều tuổi này là mọi thứ được thỏa thuận rõ ràng ngay từ đầu, thông qua một cuộc họp kéo dài 3 tiếng.
Mỗi ngày chị lau nhà ít nhất 5 lần. Với quần áo, dù tôi "năn nỉ" bỏ vào máy giặt, chị vẫn nhất định phải giặt tay...
Ăn chung mâm với chồng, Loan cảm giác khó chịu như thể bị ép xem cho hết clip ăn uống mukbang trên mạng.
Khắp mấy lốc chung cư này, có tới vài chục những cặp “mẹ bồng con” chờ chồng về ăn cơm. Chồng hôm nào vui thì về sớm, nhưng ngày vui ít lắm.
Đã xác định để chồng đi làm ăn xa thì rủi ro rất cao, nhưng tôi vẫn sụp đổ, mất phương hướng.
Hôn nhân êm ấm là phải hài hòa được các mối quan hệ, không thể giữ cái tôi cao như thời độc thân được.
Sẽ có những người không tin câu chuyện của chị Giang. Giữa người mới và người cũ tuyệt nhiên không có sự ghen tuông, thù hằn.
Không thiếu cách gửi thông điệp cho ông xã rằng “điểm G” thật sự của mình nằm bên ngoài. Ăn thua “khéo ăn khéo nói” mà thôi.
Chung lưng đấu cật với nhau nhiều năm trời, chỉ mong có một gia đình ấm êm, nhưng cuối cùng tôi lại muốn chạy thật nhanh ra khỏi cuộc hôn nhân này.
Nhà nội chia cho chồng chị mảnh đất, anh giấu chị, để dành cho con riêng, vì thằng bé là con trai, sẽ kế thừa hương hỏa sau này.
Những năm ấy, cô không ít lần gánh nợ giúp chồng, nhưng anh ta vẫn chứng nào tật nấy, đã vậy còn thêm tật ba hoa chém gió.