Trong đại dịch, chị nhận ra cuộc sống có nhiều điều đơn giản nhưng vô cùng quan trọng, mà bấy lâu mình vô tình bỏ quên.
Đôi khi, chị thử hình dung mình vào hoàn cảnh chồng. Nếu chỉ còn một mình trên cõi đời, hẳn sẽ chênh vênh, đơn độc biết bao nhiêu…
Hạnh phúc, đó mới là ánh sao lấp lánh trên con đường đời của mỗi người đàn bà, chứ không phải những tính từ bạn giành giật được.
Vợ cũ và tôi cùng chung sống trong một thành phố. Tuy ly hôn, nhưng vẫn giữ các mối quan hệ “dây nhợ”.
Nếu không có lời cảnh tỉnh từ bạn thân cùng bài học đắt giá sau cuộc chiến phân chia tài sản ấy, biết bao giờ tôi mới thay đổi?
Có phải chồng em hết thương vợ con, nên anh mới mặc kệ mọi chuyện trong nhà, không còn phụ giúp vợ như ngày xưa nữa?
Chị cứ nghĩ vợ chồng chỉ chia tay nhau nếu có những lý do khủng khiếp như xuất hiện kẻ thứ ba, sự cố kinh tế hay bệnh hiểm nghèo…
Từ ngày chào đời, con chưa bao giờ thắc mắc hỏi: “Ba con đâu?”. Sao con phải mạnh mẽ khác thường như thế?
Đàn bà dễ dàng tuột cảm xúc, khổ sở. Mà đa phần, đều là nỗi tiêu cực từ người yêu, bạn trai, chồng hoặc người tình.
Giá tôi chưa từng nghe cuộc trò chuyện ấy, hẳn tôi đã không sống trong trạng thái thủ suốt cuộc hôn nhân của mình.
Trong quá trình trở thành một người cha, cha tôi chưa hề biết cách thể hiện yêu thương.
Mãi đến năm nay, 32 tuổi, em mới tìm thấy người em yêu thương, quý trọng và cũng yêu thương quý trọng em. Vậy mà cha mẹ em lại cấm cản.
Cháu rất quý tình cảm của chú giám đốc, nhưng nghe mấy cái chuyện con gái này nọ với bố nuôi đâm ra cháu rất ngại.
Trước bước đường cùng của con gái, cha mẹ đã giang tay đón tôi. Không ai nhắc chuyện tôi bỏ nhà theo trai năm trước.
Hằng là mẹ kế của hai đứa trẻ, một gái một trai. Đứa con trai dễ chịu bao nhiêu thì đứa con gái khó tính bấy nhiêu.
Đã hơn hai tháng, chồng tôi giận lẫy chuyện giường chiếu, tôi nghĩ anh ấy không chỉ giận, mà ẩn đằng sau còn tâm tư gì đó.
Hoá ra, những cuộc đời tưởng thành công, trôi êm và đẹp đẽ, chẳng qua là chưa được va chạm để phát lộ bi kịch mà thôi...
Hôn nhân đáng ra là đồng thuận, sẻ chia chứ không phải dùng lý lẽ để áp đảo người khác...
Vợ chồng đã U70 mà chúng tôi phải nai lưng nuôi cả con gái ly hôn chồng lẫn con trai ly thân vợ, thêm đứa cháu ngoại...
Chị Hoài lồng lộn gào thét chửi bới chồng vô ơn bạc nghĩa, rằng con vật được cho ăn nó cũng biết mang ơn, đằng này...
Vợ chồng em tôi lừa chiếm miếng đất của cha mẹ rồi đem bán. Ngày má gọi điện báo, trong lòng tôi chỉ có nỗi căm hận...
Hành trình đời người gần như đã đến đích, thì ông bà lại sinh ra… không chịu được nhau.
Nhận hộp quà, tôi hào hứng ký nhận. Thì ra chồng tôi cũng là người lãng mạn, đáng yêu đấy chứ.
Mẹ hay trách móc, la mắng em chuyện cư xử với chồng cũ, chuyện không nhận nuôi con, chuyện bị chồng bỏ…