PNO - Cô ấy đã có lúc mếu máo, bật khóc trước phản ứng của con gái. Rồi dần dần cô ấy hành xử như... người bị bỏ rơi, chỉ thậm thụt hỗ trợ đằng sau và nhường sân cho hai ba con.
| Chia sẻ bài viết: |
Hải Nguyên 05-11-2021 21:07:32
Ba tuổi là con cũng biết học những bài học về cảm xúc, giao tiếp tình cảm rồi. Thương ba nhưng cũng nên "lịch sự" với mẹ chứ.
Thu Đào 05-11-2021 20:02:32
Chị Hạnh Dung trả lời đầy đủ rồi, anh Đạt nên nghiên cứu cả hai hướng, là vợ và con. Với vợ thì nên tìm hiểu xem cô ấy có buồn bực hay tủi thân trong đời sống, công việc không. Với con thì cũng nên uốn nắn.
N.Ánh 05-11-2021 12:04:07
Nhanh trí đẻ liền một đứa con trai!
Hải Thư 05-11-2021 11:58:18
Ôi chồng nhà người ta!
Gia Hân 05-11-2021 11:57:16
Đào đâu ra ông chồng tinh tế vậy trời? Gặp chồng mình chắc giỏi lắm nói được một câu: em hâm à! Rồi đứa nào hâm tự đi mà tỉnh!
Thu Mai 05-11-2021 00:17:07
Cần phải tìm hiểu để khắc phục tình trạng này, khéo cô vợ lại trầm cảm không đáng. Có gia đình đẹp thế kia mà!
Huỳnh Thủy 05-11-2021 00:15:47
Có lẽ cô vợ đang không ổn về tinh thần. Vì không ổn sẵn, nên gặp bất kỳ sự hắt hủi nào cũng dễ òa khóc lắm.
Khánh Minh 04-11-2021 13:00:28
Bà mẹ này nhạy cảm nhỉ? Nhà mình con gái cũng bám ba. Con bám ba, mẹ càng khỏe!
Gia Bình 04-11-2021 10:14:59
Có phải vì vậy mà các mẹ bây giờ có trend gọi con gái là "tiểu tam", rồi "người tình kiếp trước của ba" không?
Tôi có nên công khai việc chồng ngoại tình, có con rơi hay nhẫn nhịn vì con cái, cha mẹ hai bên, chờ đến khi hết tết mới giải quyết?
Nhiều cha mẹ từng trải qua đổ vỡ, sẽ vô thức nuông chiều con để bù đắp thiếu hụt. Nhưng nếu thiếu ranh giới, trẻ sẽ thiếu kỹ năng tự điều tiết.
Văn mẫu của đàn ông tham lam ăn vụng chùi mép là đổ lỗi cho phụ nữ. Anh ta nói bồ chỉ lợi dụng tiền. Đó là sự vô trách nhiệm
Lo cho con mới hơn 2 tháng tuổi còn quá non nớt, tôi không về quê chồng. Anh không ngần ngại bỏ lại vợ con để về ăn tết với bố mẹ.
Hãy cho vợ em biết rằng nếu mong được tha thứ, cô ấy cần thể hiện bằng hành động.
Cho dù cuộc hôn nhân kết thúc thế nào cũng đừng để mình tổn thương thêm, bởi phải đến hồi kết hôm nay là mình đã chịu tổn thương đủ rồi.
Năm nào cũng vậy, từ đêm giao thừa đến hết mùng, chồng tôi luôn biến nhà thành quán nhậu 0 đồng khiến tôi vô cùng mệt mỏi.
Người phụ nữ 55 tuổi ấy không đơn thuần là thích chụp ảnh như em miêu tả mà đang cố giữ lại những khoảnh khắc gia đình theo cách của mình.
Con không xem công việc quan trọng hơn gia đình, mà cậu ấy hiểu thấu suốt rằng: để sống tốt ở một nơi xa nhà, phải tự kỷ luật với chính mình.
Anh bảo không sống chung với vợ, vậy người đàn bà đang quần quật trong bếp để lo cơm nước cúng tổ tiên anh là ai?
Hy sinh là điều rất đẹp, nhưng hy sinh đến mức không ai biết mình buồn, mình cô đơn và thiếu vắng thì lại thiệt cho chính chị.
Nói lại với chồng một cách rõ ràng và bình tĩnh: rằng không phải là chị ghen, mà là chị cần anh ấy tôn trọng ranh giới và vị trí của chị.
Thay vì cấm đoán, vợ tôi chọn cách "di lý" chồng đi chúc tết khắp nơi. Một kế hoạch hoàn hảo để cách ly tôi khỏi bàn nhậu.
Làm dâu 2 năm là 2 cái tết ám ảnh vì chuyện vào bếp ngày tết và cúng kiếng của mẹ chồng.
Câu hỏi “thưởng bao nhiêu?” chỉ là thói quen giao tiếp của thế hệ cũ. Nó thiếu tinh tế. Đúng. Nhưng không phải lúc nào cũng mang ý so đo, xâm phạm.
Vừa nhận 10 triệu đồng tiền con rể biếu tết, mẹ tôi thở dài than còn thiếu 7 triệu nữa mới đủ tiền sửa cổng và làm hàng rào.
Tết không cần hoàn hảo, chỉ cần đủ ấm. Mỗi bên nhích lại một chút, chấp nhận rằng các thế hệ không thể giống nhau, thì khoảng cách sẽ được thu hẹp.
Tết chỉ thực sự hết ngột ngạt khi bạn thôi mong cầu sự thay đổi từ mẹ chồng và bắt đầu ưu tiên sự bình yên của chính mình.