PNO - Tòa án không phải là nơi để anh em “đối đầu” mà đôi khi là điểm tựa cuối cùng để tất cả có một phán quyết công bằng.
| Chia sẻ bài viết: |
Ngọc Mai 24-11-2025 04:50:09
Chả cần mang ra tòa, chỉ cần hai người con gái không làm giấy tờ nhường quyền thừa kế thì người anh không bao giờ có thể lấy căn nhà đó được. Ở thì cứ ở nhưng chẳng có quyền gì.
Nguyên Thanh 24-11-2025 04:47:43
Cho nên cha mẹ khi còn minh mẫn tỉnh táo nên làm di chúc rõ ràng
Minh Ngọc 23-11-2025 16:30:06
Bạn có thể đồng ý cho anh ở mà không được quyền bán nhà, coi như đó là nhà thờ, anh phải cam kết điều đó.
Lê Đức Khanh 23-11-2025 09:49:39
Ba mất, mẹ còn mà anh em lục đục với nhau về chuyện nhà cửa thật là không hay. Phong tục nước ta con trai có trách nhiệm hương khói, thờ phụng tổ tiên, đó là đạo lý đẹp.
Hiện nay chưa thấy có nhà chồng nào cho con dâu thờ cha mẹ đẻ ở nhà họ, con dâu chỉ có bổn phận thờ cha mẹ chồng.
Dù pháp luật quy đinh 2 cháu có quyền thừa kế căn nhà đó nhưng hai cháu đã có nhà riêng, đòi phân chia nhà cửa với anh trai để làm gì?
Anh trai 2 cháu nói có tình, có lý. Anh mình chỉ đứng tên, chứ có phải bán đâu mà các cháu đòi ra tòa?
Con gái đi lấy chồng rồi cần vun đắp cho nhà mình tránh sứt mẻ và cảm ơn đã có người chăm lo hương khói, thờ phụng cha mẹ, tổ tiên để cho mình và con cháu mình có đường lui về báo hiếu sau này.
Giờ các cháu đòi chia, anh trai bán nhà trả tiền cho các cháu rồi mua chỗ khác hoặc làm lại để thờ cha mẹ, tổ tiên thử hỏi các cháu có thể về thắp hương, giỗ cha mẹ được không?
Chú kể câu chuyện này cháu xem nhé, năm 1989, ở Thanh Hóa có 5 anh em, 4 anh thoát ly đã có nhà riêng, giao chú út ở nhà chăm sóc cha mẹ. Cha mẹ mất để lại căn nhà 5 gian không lập di chúc. Sau đó 4 anh thoát li đòi chia nhà để bán, cậu út đồng ý và nhất quyết đòi lấy gian giữa nơi có bàn thờ để thờ cha mẹ, còn 4 anh lấy 4 gian hai bên. Tòa án huyện xử như yêu cầu của cậu út. Các anh không bán nhà đất được nên kháng cáo đòi chia cho cậu út căn cuối cùng. Tòa bác kháng cáo. Kêt thúc phiên tòa thăng út bảo các anh cứ về bán phần của mình đi và đừng bao giờ về quê giỗ tết nữa.
Các anh vẫn được chia mỗi người một căn nhưng không bán được, vì gian giữa làm nơi thờ cúng thì làm sao bán các gian bên được?
Cháu xem chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" sẽ thấy người ta đi tìm người thân bao nhiêu năm mà chưa được, còn mình có người thân lại đẩy đi xa liệu có đáng không?
Chú nói vậy để cháu nghĩ xem mà quyết định nhé.
Trả lời 2 thích 10 không thích
Nguyên Trác
Người bảo thủ, lạc hậu và cứng nhắc như anh càng nói nhiều chỉ càng thể hiện tính gia trưởng, trọng nam khinh nữ, đi ngược hướng văn minh. Tệ hơn nữa, suy nghĩ này lợi dụng cái gọi là truyền thống ông bà xưa để lại nhằm khoét sâu hơn khoảng cách bất bình đẳng giới tính, không tuân thủ quy định pháp luật về quyền thừa kế. Ít nói để còn nhận được sự tôn trọng của xã hội dành cho người sống lâu mà thiếu trưởng thành, anh nhé.
Châu Hoàng 23-11-2025 08:12:40
Trong trường hợp này có lẽ đó là cách duy nhất.
Thu Hà 23-11-2025 07:13:32
Khi cần thiết rõ ràng phân minh thì cũng phải nhờ đến toà án thôi.
Tổ ấm của em. Em là nữ chủ nhân. Vợ cũ là khách. Tại sao chủ nhà lại sợ khách mà bỏ trốn?
Tôi vừa nhận tiền tết hơn 70 triệu đồng, định bụng năm nay có cái tết huy hoàng, ai dè vợ thu hết.
Đoạn đường phía trước của chị có thể bắt đầu lại bằng sự nhẹ nhàng và bình yên từ chính trái tim mình.
Một bà mẹ hiểu chuyện sẽ biết đâu là sự lựa chọn tốt nhất cho con trai mình.
Mỗi lần bà mang gà lên, căn hộ nhỏ vốn ngăn nắp bỗng biến thành cái chuồng gà bất đắc dĩ.
Đừng tin lời xin lỗi hay hứa hẹn ngay lúc này. Người thật sự muốn sửa sẽ tự giác thay đổi, chịu bất tiện, chịu bị giám sát tạm thời.
Đừng bao giờ hối hận vì mình đã sống tử tế. Sự tử tế của chị là vốn liếng quý giá nhất để con cái nhìn vào và tôn trọng mẹ.
Tết với em là ác mộng khi mẹ chồng cuồng dọn dẹp. Đồ đạc từ nhà kho đến phòng khách bà cứ khiêng ra rửa rồi trả về chỗ cũ...
Giữ kín chuyện con riêng tức là em đang đùa với lửa và quan trọng hơn, em đang vô tình làm tổn thương con mình.
Không có giải pháp nào tuyệt đối vẹn cả nhiều đàng như anh mong muốn nhưng là người một nhà thì sẽ thông cảm cho nhau.
Anh trách tôi tính toán với chồng, tiền lương đưa hết cho vợ mà khi cần cứ phải như đi xin nhưng không biết tiền anh lấy hơn cả lương đưa vợ.
Khi cảm nhận được sự an toàn và tin cậy từ mẹ, con sẽ tự nhiên mở lòng, chị cũng dễ hiểu con hơn và có thể định hướng khi cần.
Sống thật không đồng nghĩa nói năng không kiểm soát, cáu gắt hay quát tháo. Cảm xúc là thật nhưng cách thể hiện cảm xúc luôn là một sự lựa chọn.
Lúc yêu, em là "nữ hoàng" của chồng. Em hắt hơi là anh cuống cuồng mua thuốc, cháo... Vậy mà mọi chuyện thay đổi từ khi "kẻ thứ ba" xuất hiện.
Chị cần điều chỉnh cách dạy con nếu không muốn nỗi sợ ấy theo con lâu dài và trở thành một dấu ấn xấu trong quan hệ mẹ con.
Đừng vội biến một nữ đồng nghiệp vô tội thành kẻ thù chỉ vì hoàn cảnh của cô ấy.
Ai cũng bảo tôi sướng mà không biết hưởng. Thật ra, sự quan tâm quá mức ấy đang rút cạn sự tự do và thoải mái trong tôi mỗi ngày.
Anh hãy lắng nghe thật kỹ nhu cầu sâu xa của chính mình. Anh cần sự chăm sóc vật chất, sự gắn bó tình cảm hay sự bình an nội tâm?