Có nên đem nhau ra tòa để mất tình anh em?

23/11/2025 - 07:00

PNO - Tòa án không phải là nơi để anh em “đối đầu” mà đôi khi là điểm tựa cuối cùng để tất cả có một phán quyết công bằng.

Chị Hạnh Dung kính mến,

Trong gia đình tôi đang xảy ra một chuyện khiến tôi thật sự kiệt sức và băn khoăn. Ba tôi mất cách đây 2 năm, để lại căn nhà anh em chúng tôi cùng lớn lên.

Lúc ba tôi còn sống, ông từng nói căn nhà của ba mẹ sau này là tài sản chung cho các con, coi như kỷ niệm. Nhưng ba chưa kịp làm di chúc đã ra đi đột ngột. Giờ đây, anh Hai tôi muốn đứng tên toàn bộ căn nhà với lý do anh là người ở với ba nhiều nhất, chăm sóc ba những ngày cuối đời. Anh nói tôi và em út đều đã có gia đình, có nhà riêng nên căn nhà thuộc về anh là hợp lý; hơn nữa tôi và em đều là gái, không có nghĩa vụ thờ cúng...

Tôi và em út không đồng ý vì chúng tôi cũng phụ chăm ba nhiều khi ba bệnh. Quan trọng hơn, căn nhà đó là tài sản chung của gia đình. Mẹ tôi thì ở giữa. Bà sợ các con bất hòa nhưng bà cũng không muốn nhà bị bán hoặc bị đứng tên một người.

Suốt nhiều tháng qua, chúng tôi họp gia đình nhiều lần nhưng lần nào cũng cãi vã, không tìm được tiếng nói chung. Một số người quen và họ hàng tư vấn cho tôi và em gái rằng chỉ còn cách đưa nhau ra tòa để phân chia tài sản theo pháp luật cho rõ ràng, chứ ngồi lại nói chuyện chỉ thêm mệt mỏi.

Lòng tôi nặng trĩu. Tôi sợ khi đã mang nhau ra tòa, tình cảm anh em sẽ không bao giờ còn như trước. Tôi sợ mẹ buồn, sợ gia đình vốn đã nhỏ bé lại rạn nứt thêm.

Tôi không biết mình nên cứng rắn theo lời khuyên của mọi người hay tiếp tục cố gắng hòa giải hoặc chịu nhịn làm theo ý anh Hai. Tôi phải làm sao để vừa bảo vệ quyền lợi của mình vừa không đẩy tình cảm gia đình vào con đường không thể hàn gắn?

Thu Nga

Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet

Thu Nga thân mến,

Nỗi đau của bạn không chỉ đơn giản là sự tranh chấp về một căn nhà mà còn là nỗi đau của một người trước lựa chọn tình thân hay quyền lợi, sự công bằng hay nhường nhịn để giữ tình thân. Căn nhà đó không chỉ là tài sản mà còn là ký ức, là hơi ấm của ba bạn còn đọng lại, thậm chí là biểu hiện của tình cảm ruột thịt mà ba bạn muốn cả nhà cùng giữ gìn.

Hạnh Dung không thể cho bạn lời khuyên chính xác, chỉ cùng bạn phân tích cả hai lối đi, rồi bạn sẽ tự lựa chọn điều gì phù hợp với mình hơn.

Câu hỏi “Có nên nhường nhịn hay không?” thật ra không có đáp án tuyệt đối. Ta hãy đánh giá sự lựa chọn ấy bằng cả tình và lý. Về lý, trước hết, việc bạn đã có nhà riêng không đồng nghĩa với việc bạn phải từ bỏ quyền thừa kế hợp pháp. Tài sản ba mẹ để lại là cho tất cả các con, không ai được ưu tiên hơn chỉ vì người kia đã có chỗ ở. Nếu vì lý do đó mà bạn nhường, sự nhường ấy không phải sự rộng lượng mà là sự miễn cưỡng.

Nếu điều bạn muốn thật sự chỉ là giữ tình cảm anh em và bạn cảm thấy căn nhà không ảnh hưởng đến cuộc sống của mình, việc nhường cũng có thể coi như một món quà tinh thần. Tuy nhiên, chỉ khi đó là quyết định tự nguyện chứ không phải từ áp lực bất công.

Bạn hãy tự hỏi mình: Nếu nhường, bạn có thấy bình an? Bạn có được anh Hai tôn trọng và trân trọng hay anh ấy coi đó là điều hiển nhiên bạn phải làm? Nếu họ coi đó là điều hiển nhiên, sự hy sinh của bạn rất dễ bị coi thường.

Hạnh Dung nghĩ bạn không nên nhường chỉ để yên nhà. Nếu chọn nhường, hãy nhường bằng trái tim, không phải vì bạn sợ tranh chấp mà vì bạn thấy đó là điều đúng cho mình. Hòa khí phải đi đôi với sự tôn trọng. Tình cảm chỉ bền khi không ai cảm thấy mình bị thiệt thòi hoặc bị xem nhẹ.

Còn nếu trong lòng bạn còn vướng, cảm thấy không công bằng, cho rằng quyền lợi của mình đang bị gạt sang một bên, bạn có quyền giữ phần của mình một cách đàng hoàng, hợp lý.

Theo thư thì bạn đã cố gắng hòa giải nhiều lần nhưng không thành, nghĩa là vấn đề có thể đã vượt khỏi khả năng tự dàn xếp trong gia đình. Tòa án không phải là nơi để anh em đối đầu mà đôi khi là điểm tựa cuối cùng để tất cả có một phán quyết công bằng, giúp mọi người tránh tổn thương thêm vì những cuộc cãi vã triền miên.

Nếu bạn chọn con đường pháp lý, hãy nói rõ với mẹ và anh rằng bạn làm vậy không phải để tranh giành mà để có được sự minh bạch, để sau này không ai trách ai, không ai day dứt vì đã chịu thiệt hoặc làm tổn thương người khác.

Dù chọn lối đi nào cũng phải chắc chắn với bản thân rằng bạn không sai khi muốn bảo vệ quyền lợi của mình. Bạn càng không sai khi lo cho tình thân. Tử tế và minh bạch, dù chọn hướng nào, bạn cũng giữ được sự bình yên trong lòng.

Hạnh Dung

Chia sẻ tâm tư cùng chị Hạnh Dung của Báo Phụ nữ, mời bạn gửi câu hỏi trực tiếp trong khung “Chat với Hạnh Dung” dưới đây hoặc gửi về email hanhdung@baophunu.org.

Chat với Hạnh Dung
Ý KIẾN BẠN ĐỌC(7)
  • Ngọc Mai 24-11-2025 04:50:09

    Chả cần mang ra tòa, chỉ cần hai người con gái không làm giấy tờ nhường quyền thừa kế thì người anh không bao giờ có thể lấy căn nhà đó được. Ở thì cứ ở nhưng chẳng có quyền gì.

  • Nguyên Thanh 24-11-2025 04:47:43

    Cho nên cha mẹ khi còn minh mẫn tỉnh táo nên làm di chúc rõ ràng

  • Minh Ngọc 23-11-2025 16:30:06

    Bạn có thể đồng ý cho anh ở mà không được quyền bán nhà, coi như đó là nhà thờ, anh phải cam kết điều đó.

  • Lê Đức Khanh 23-11-2025 09:49:39

    Ba mất, mẹ còn mà anh em lục đục với nhau về chuyện nhà cửa thật là không hay. Phong tục nước ta con trai có trách nhiệm hương khói, thờ phụng tổ tiên, đó là đạo lý đẹp.
    Hiện nay chưa thấy có nhà chồng nào cho con dâu thờ cha mẹ đẻ ở nhà họ, con dâu chỉ có bổn phận thờ cha mẹ chồng.
    Dù pháp luật quy đinh 2 cháu có quyền thừa kế căn nhà đó nhưng hai cháu đã có nhà riêng, đòi phân chia nhà cửa với anh trai để làm gì?
    Anh trai 2 cháu nói có tình, có lý. Anh mình chỉ đứng tên, chứ có phải bán đâu mà các cháu đòi ra tòa?
    Con gái đi lấy chồng rồi cần vun đắp cho nhà mình tránh sứt mẻ và cảm ơn đã có người chăm lo hương khói, thờ phụng cha mẹ, tổ tiên để cho mình và con cháu mình có đường lui về báo hiếu sau này.
    Giờ các cháu đòi chia, anh trai bán nhà trả tiền cho các cháu rồi mua chỗ khác hoặc làm lại để thờ cha mẹ, tổ tiên thử hỏi các cháu có thể về thắp hương, giỗ cha mẹ được không?
    Chú kể câu chuyện này cháu xem nhé, năm 1989, ở Thanh Hóa có 5 anh em, 4 anh thoát ly đã có nhà riêng, giao chú út ở nhà chăm sóc cha mẹ. Cha mẹ mất để lại căn nhà 5 gian không lập di chúc. Sau đó 4 anh thoát li đòi chia nhà để bán, cậu út đồng ý và nhất quyết đòi lấy gian giữa nơi có bàn thờ để thờ cha mẹ, còn 4 anh lấy 4 gian hai bên. Tòa án huyện xử như yêu cầu của cậu út. Các anh không bán nhà đất được nên kháng cáo đòi chia cho cậu út căn cuối cùng. Tòa bác kháng cáo. Kêt thúc phiên tòa thăng út bảo các anh cứ về bán phần của mình đi và đừng bao giờ về quê giỗ tết nữa.
    Các anh vẫn được chia mỗi người một căn nhưng không bán được, vì gian giữa làm nơi thờ cúng thì làm sao bán các gian bên được?
    Cháu xem chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" sẽ thấy người ta đi tìm người thân bao nhiêu năm mà chưa được, còn mình có người thân lại đẩy đi xa liệu có đáng không?
    Chú nói vậy để cháu nghĩ xem mà quyết định nhé.

    • Nguyên Trác

      Người bảo thủ, lạc hậu và cứng nhắc như anh càng nói nhiều chỉ càng thể hiện tính gia trưởng, trọng nam khinh nữ, đi ngược hướng văn minh. Tệ hơn nữa, suy nghĩ này lợi dụng cái gọi là truyền thống ông bà xưa để lại nhằm khoét sâu hơn khoảng cách bất bình đẳng giới tính, không tuân thủ quy định pháp luật về quyền thừa kế. Ít nói để còn nhận được sự tôn trọng của xã hội dành cho người sống lâu mà thiếu trưởng thành, anh nhé.

  • Châu Hoàng 23-11-2025 08:12:40

    Trong trường hợp này có lẽ đó là cách duy nhất.

  • Thu Hà 23-11-2025 07:13:32

    Khi cần thiết rõ ràng phân minh thì cũng phải nhờ đến toà án thôi.

 

news_is_not_ads=
TIN MỚI