Menu

Chị chỉ định mượn bờ vai ấy một chút, một chút thôi... Nhưng cái một chút ấy là một cú trượt dài không sao dứt ra được, vì nó quá đỗi dịu dàng và ngọt ngào.

“Anh có bao giờ mệt mỏi, thấy em phiền phức không?”, “Có, nhưng so với không biết em đang ở đâu, làm gì hay lo lắng em đang làm sao thì mệt mỏi ấy không đáng gì”. Chị lùi bước sau lưng anh, thấy nơi mũi cay cay.

Tôi cay đắng, cha con anh giữ bí mật khá quá, họ đã gặp gỡ vui vẻ với nhau, có khi còn cùng đi ăn, đi chơi... Tôi là gì trong nhà nhỉ, trước đó có thể là vợ nhưng giờ thành người thừa, đúng không?

Sẽ hạnh phúc hơn nếu thay đổi việc hơn thua nhau về một tấm chồng, thành hơn thua nhau về độ rực rỡ của chính mình. Xét cho cùng, chồng cũng chỉ là một trong số rất nhiều thứ mà chúng ta có, không phải là tất cả.

Tình trạng sống chung như đôi bạn cùng phái ấy có nhiều không? Hay đấy chính là sản phẩm của một xã hội bận rộn mưu sinh, nhiều thứ phải lo toan, và sex hay tình yêu dần chỉ là thứ yếu.

Làm nũng một chút thì không sao, nhưng bắt người khác phải chịu trách nhiệm về sự mệt mỏi của mình thì khó lắm, mà chẳng giải quyết được gì.

Trước khi sinh con, đời sống chăn gối của vợ chồng tôi rất viên mãn nhưng sau khi có con, mọi chuyện đã trở nên khác hẳn. Tôi có cảm giác mình đang "héo rũ" đi...

Đàn bà mạnh mẽ, kiêu hãnh là quyền của đàn bà; nhưng trong niềm kiêu hãnh đó, nên giữ lại chút mềm mượt, bởi một sợi tóc cũng có thể cột được người thương; hãy còn chút trẻ con mà nũng nịu, để được chở che…

"Mẹ đơn thân tự quyết và tự do, nhưng cũng đồng nghĩa với việc phải tự lo 100%. Chọn lựa và làm điều gì, phụ nữ đều có thể làm tốt cả..."
Trang 1 trong 513