Menu

Tôi không một lần nhắc lại chuyện cũ, toàn tâm toàn ý chăm sóc chồng con, nhưng vào chính ngày thôi nôi con gái, tôi lại một lần nữa phát hiện chồng mình chưa hề chấm dứt với cô gái kia.

Ai đã từng yêu, hẳn sẽ không hỏi những câu lạc điệu kiểu “tình đồng tính - tình dị tính giống và khác nhau thế nào?”. Yêu là yêu thôi. Hai con tim đứng riêng có thể xù xì, thô ráp, nhưng nhập một bỗng hóa ngọt lành.

Những ngày son trẻ đâu có bao nhiêu. Thế nên phải nhắc mình sống thật trọn vẹn cho những điều đẹp đẽ nhất.

Tình yêu của LGBT khó tìm, nhưng không có nghĩa là không tồn tại. Hạnh phúc cũng vậy, sẽ chỉ dành cho những ai cố gắng, kiên nhẫn, dám sống và theo đuổi đam mê, giữ vững niềm tin của mình về một nửa còn lại.

Em mới 48 tuổi, cuộc sống có những lúc cô đơn. Gia đình nay đã chia hai, em có còn cơ hội hạnh phúc nữa không? Nên chia tay hẳn với chồng hay duy trì gia đình như bấy lâu nay?

Chia tay Hà mà tôi cứ băn khoăn, liệu chồng mình có như chồng Hà? Sẽ thiếu vợ được bao lâu trong cuộc sống chộn rộn hôm nay? Người có thể cùng mình đối diện với khó khăn bệnh tật? Hay sẽ buông tay mình lúc ốm đau?

Kẻ bạc bẽo ấy là người tôi từng yêu, từng gọi là chồng, mắng chửi anh ta có khác nào nói mắt nhìn người của tôi kém cỏi, dẫu gì anh ta cũng là bố của con gái tôi, mắng nhiếc tôi có lợi gì.

Vợ tôi mắt cũng mang một đôi mắt biết nói lắm. Miệng cười mắt cũng cười theo. Có lúc lúng la lúng liếng đủ để hút vào đấy một ánh nhìn. Ngày xưa chính là tôi vì mê mệt ánh mắt ấy mà theo nàng tối ngày.

Tôi không thấy “gia đạo bình an”, chỉ thấy giận mỗi lần cô ấy đi, bỏ nhà cửa ngổn ngang, cơm nước không ai lo, cha con toàn ăn bụi… Tôi nên nói sao để cô ấy bỏ tật mê từ thiện này?

Những năm 12, 13 tuổi, ai cũng bảo tôi phải lo mà học nấu ăn đi, tập làm việc nhà đi, để sau này nấu cho chồng ăn, để sau này làm dâu cho giỏi.
Trang 1 trong 497