Menu

Là vì muốn tận hưởng tuổi thanh xuân, muốn được thảnh thơi tự do nhiều hơn, muốn tìm được người mình thực sự yêu thương… chứ không phải sợ tình yêu của mình… “bình thường quá”.

Nếu sống chung chỉ làm tình trạng tồi tệ hơn thì ly hôn còn có tia nhỏ hy vọng. Vậy thì tại sao tôi và người vợ của vị vua cà phê kia không có quyền chọn giải pháp có hy vọng, dù rất nhỏ đó?

Người vợ ấy chỉ đơn giản muốn giải thoát bản thân khỏi sự dằn vặt nếu không chu toàn được cho chồng - vốn như chu toàn cho một người thân. Họ ly hôn.

Tình yêu chưa phải là tất cả mày ạ! Nhất là với mấy người lỡ một lần đò như tao, tình yêu càng là thứ không có thật!

Khi nghe tôi kể chuyện nhà chồng, các chị cùng công ty vẫn không tin, vẫn nói hồi sau mới rõ... Hồi sau, hẳn nhiên là ai mà tiên đoán được.

Mẹ hai dạy em nhiều thứ, thậm chí mẹ không muốn có thêm con vì có em là đủ. Và em không lấy đó ỷ lại, em vẫn sống như chính em, tự làm rất nhiều việc dù được mẹ hai chăm sóc nâng niu.

Tôi biết chưa bao giờ anh quên cô ấy. Nếu ngày đó cô ấy đồng ý cưới anh, có lẽ tôi không bao giờ trở thành vợ anh được. Suốt cuộc đời này, tôi chỉ là lựa chọn thứ hai của chồng, một lựa chọn đầy khiên cưỡng.

Tôi biết chồng có tiền riêng nên hỏi mượn anh, nhờ anh giúp đỡ. Ai dè anh bảo tôi đang ở nhà, lấy tiền đâu trả anh, chuyện ai làm nấy chịu. Tôi bị sốc. Anh có phải chồng tôi không?

Giữa một thế giới tràn ngập nữ quyền, liệu chúng ta có thể thôi bắt đàn ông phải là đàn ông, để họ có thể là một người bình thường với tất cả những năng lực riêng và những thiếu sót của mỗi người?

Vợ chồng mà, gấu ó hết hồi rồi thôi; còn cãi là… còn mừng, tới hồi chẳng buồn mở miệng mới đáng sợ.
Trang 1 trong 530