Menu

Người vợ ấy chỉ đơn giản muốn giải thoát bản thân khỏi sự dằn vặt nếu không chu toàn được cho chồng - vốn như chu toàn cho một người thân. Họ ly hôn.

Mẹ hai dạy em nhiều thứ, thậm chí mẹ không muốn có thêm con vì có em là đủ. Và em không lấy đó ỷ lại, em vẫn sống như chính em, tự làm rất nhiều việc dù được mẹ hai chăm sóc nâng niu.

Tôi biết chưa bao giờ anh quên cô ấy. Nếu ngày đó cô ấy đồng ý cưới anh, có lẽ tôi không bao giờ trở thành vợ anh được. Suốt cuộc đời này, tôi chỉ là lựa chọn thứ hai của chồng, một lựa chọn đầy khiên cưỡng.

Tôi biết chồng có tiền riêng nên hỏi mượn anh, nhờ anh giúp đỡ. Ai dè anh bảo tôi đang ở nhà, lấy tiền đâu trả anh, chuyện ai làm nấy chịu. Tôi bị sốc. Anh có phải chồng tôi không?

Giữa một thế giới tràn ngập nữ quyền, liệu chúng ta có thể thôi bắt đàn ông phải là đàn ông, để họ có thể là một người bình thường với tất cả những năng lực riêng và những thiếu sót của mỗi người?

Vợ chồng mà, gấu ó hết hồi rồi thôi; còn cãi là… còn mừng, tới hồi chẳng buồn mở miệng mới đáng sợ.

Oan gia ngõ hẹp, biết đâu chẳng có lúc ta lại gặp nhau ở một lối rẽ nào đó trên đời, nên nếu không yêu được hay đã hết yêu thì cũng nên tôn trọng và giữ cho nhau những ấn tượng tốt đẹp.

Anh trai đã thẳng thắn, tôi sẽ lựa lúc nói chuyện với mẹ. Mẹ cũng già rồi, có những chuyện thuộc về quá khứ xa lắm thì nên quên đi, mẹ nên lấy làm mừng vì “hai dòng con” nhưng vẫn hòa thuận và thương yêu nhau.
Trang 1 trong 530