PNO - Đứa bé là một gắn kết sâu sắc của em đối với cuộc sống. Em có thể làm quen với suy nghĩ này từ việc gửi quà cho bé, giữ liên lạc với chị.
| Chia sẻ bài viết: |
Huỳnh Yến 23-12-2024 15:31:49
Tôi thấy chị như đang tự phạt mình vì lỗi lầm trong quá khứ, nhưng chị ơi, cứ mãi sống thế này cũng chẳng giải quyết được gì
Dung Hoàng 23-12-2024 15:22:04
Sai lầm trong quá khứ không có nghĩa là em được quyền trốn tránh tất cả. Con em không có lỗi, vậy mà em nỡ lòng nào bỏ mặc nó? Làm mẹ mà sống như vậy chị không chấp nhận được
Trung Trọng 23-12-2024 15:20:08
Nếu bạn cứ sống kiểu "không muốn gì, không làm gì" như vậy thì đừng trách sao cuộc đời nó nhạt nhẽo
Xuân Quỳnh 23-12-2024 14:46:48
Tặng câu này cho bạn: "Bạn không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể thay đổi được tương lai". Còn việc của em bây giờ chỉ cần sống tốt hơn ở hiện tại.
Ong nâu 23-12-2024 14:42:35
Tôi nghĩ bạn cần phải hành động thay vì ngồi than phiền về cuộc đời mình, bắt đầu từ việc nhỏ như gọi điện cho chị gái để hỏi thăm con thôi
Thuỳ Minh 23-12-2024 14:39:29
Chị nghe xong mà không biết em đang sống hay chỉ tồn tại nữa. Sáng đi làm, tối về nhà, không bạn bè, không gia đình, không cả cảm xúc với con ruột mình. Nếu em định sống kiểu này thì đừng ngạc nhiên khi sau này nhìn lại thấy mình chẳng có gì cả
Diễm Trang 23-12-2024 14:34:38
Cuộc sống của em bây giờ như bị mắc kẹt giữa quá khứ và hiện tại, nên em mới cảm thấy mất phương hướng như vậy
Cao Nhu Thuy 23-12-2024 00:25:44
Bạn nói không thương nhớ con mình, nghe mà thấy lạnh người, bé là con của bạn, không phải một cái 'ký ức đau khổ" để rồi vứt qua một bên
Trúc Phương 23-12-2024 00:14:34
Đừng tự trách mình mãi, ai chẳng có những sai lầm trong đời, quan trọng là phải đứng dậy và bước tiếp. Em nên thử tìm một điều gì đó khiến bản thân thấy vui vẻ hoặc bình yên, bắt đầu từ những điều nhỏ thôi, rồi em sẽ dần cảm nhận được ý nghĩa cuộc sống. Chúc em thành công
Em có bà chị dâu khá vô duyên và không biết điều. Cứ vài tuần chị về quê, thăm ba má chồng thì ít mà gom đồ ăn mang đi thì nhiều.
Nếu bước vào cuộc hôn nhân này, em phải chấp nhận quá khứ kia là một phần của anh ấy, không thể xóa đi, cũng không thể sửa lại...
Điều quan trọng không phải ai đúng ai sai, mà là hai người có còn muốn học lại cách yêu nhau theo điều đối phương cần nữa hay không.
Chuyến đi đẹp nhất không phải là đến những vùng đất mới mà là đường về nhà - nơi có vợ con đang chờ.
Thay vì tự dằn vặt mình nên đợi hay không, em hãy hỏi thẳng anh ấy rằng em phải chờ đến bao giờ.
Chồng tôi là một người đàn ông hiền lành nhưng lại có một thói quen đáng sợ: nói dối.
Đừng tự trách mình vì đã nghĩ đến người ấy trong lúc đau khổ nhất. Khi tổn thương, ta sẽ nhớ về nơi mình cảm thấy an toàn và được lắng nghe.
Dù nghèo nhưng vì yêu ngôi nhà từng sinh ra và lớn lên, sợ anh chị em bán khi cha mẹ sang tên, chồng em từ chối việc nhận thừa kế.
Bạn trai vô tư kể về người yêu cũ khi hẹn hò và đưa em đến các quán họ từng đi. Liệu anh thiếu tinh tế hay vẫn lưu luyến người cũ?
Em nên rà soát lại toàn bộ tài chính của mình, giữ riêng khoản dự phòng cá nhân, xác định rõ mình có thể hỗ trợ bao nhiêu mà vẫn sống ổn.
Nếu hoàn cảnh bắt buộc, thay vì làm trong đau khổ, em hãy cùng chồng tìm giải pháp và cố gắng nhìn thấy niềm vui, ý nghĩa của việc mình làm.
Con trai tôi vừa vào năm nhất đại học, bắt đầu muốn chứng tỏ cái tôi...
Em vẫn chọn ở lại nghĩa là con người hiện tại của anh ấy vẫn có điều khiến em yêu thương và không nỡ buông bỏ.
Hôn nhân không có chỗ cho sự nông nổi hay vội vàng. Nhưng cũng không nên mãi duy trì một vòng lặp của tổn thương, ly hôn rồi quay lại...
Vợ chồng em cưới chưa đầy một năm, lẽ ra vẫn đang là giai đoạn vợ chồng son ngọt ngào. Vậy mà suốt ngày vợ chồng gây nhau...
Em có thể chọn cách mừng cưới trong khả năng của mình, chân thành và giữ sự hiện diện, quan tâm trong những dịp quan trọng của các cháu.
Khi anh ấy chọn im lặng hoặc đứng về phía người khác để giữ hình ảnh “dễ chịu” thì thực chất em là người phải gánh hết những va chạm.
Tôi đủ bản lĩnh để đối đầu với áp lực ngoài xã hội nhưng lại thất bại thảm hại trong việc kiểm soát cảm xúc với chính cha mẹ mình.