PNO - Đứa bé là một gắn kết sâu sắc của em đối với cuộc sống. Em có thể làm quen với suy nghĩ này từ việc gửi quà cho bé, giữ liên lạc với chị.
| Chia sẻ bài viết: |
Huỳnh Yến 23-12-2024 15:31:49
Tôi thấy chị như đang tự phạt mình vì lỗi lầm trong quá khứ, nhưng chị ơi, cứ mãi sống thế này cũng chẳng giải quyết được gì
Dung Hoàng 23-12-2024 15:22:04
Sai lầm trong quá khứ không có nghĩa là em được quyền trốn tránh tất cả. Con em không có lỗi, vậy mà em nỡ lòng nào bỏ mặc nó? Làm mẹ mà sống như vậy chị không chấp nhận được
Trung Trọng 23-12-2024 15:20:08
Nếu bạn cứ sống kiểu "không muốn gì, không làm gì" như vậy thì đừng trách sao cuộc đời nó nhạt nhẽo
Xuân Quỳnh 23-12-2024 14:46:48
Tặng câu này cho bạn: "Bạn không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể thay đổi được tương lai". Còn việc của em bây giờ chỉ cần sống tốt hơn ở hiện tại.
Ong nâu 23-12-2024 14:42:35
Tôi nghĩ bạn cần phải hành động thay vì ngồi than phiền về cuộc đời mình, bắt đầu từ việc nhỏ như gọi điện cho chị gái để hỏi thăm con thôi
Thuỳ Minh 23-12-2024 14:39:29
Chị nghe xong mà không biết em đang sống hay chỉ tồn tại nữa. Sáng đi làm, tối về nhà, không bạn bè, không gia đình, không cả cảm xúc với con ruột mình. Nếu em định sống kiểu này thì đừng ngạc nhiên khi sau này nhìn lại thấy mình chẳng có gì cả
Diễm Trang 23-12-2024 14:34:38
Cuộc sống của em bây giờ như bị mắc kẹt giữa quá khứ và hiện tại, nên em mới cảm thấy mất phương hướng như vậy
Cao Nhu Thuy 23-12-2024 00:25:44
Bạn nói không thương nhớ con mình, nghe mà thấy lạnh người, bé là con của bạn, không phải một cái 'ký ức đau khổ" để rồi vứt qua một bên
Trúc Phương 23-12-2024 00:14:34
Đừng tự trách mình mãi, ai chẳng có những sai lầm trong đời, quan trọng là phải đứng dậy và bước tiếp. Em nên thử tìm một điều gì đó khiến bản thân thấy vui vẻ hoặc bình yên, bắt đầu từ những điều nhỏ thôi, rồi em sẽ dần cảm nhận được ý nghĩa cuộc sống. Chúc em thành công
Tôi không cần vợ quá giỏi giang, không cần vợ làm nữ cường nhân mà hãy là một phụ nữ bình thường, dịu dàng và yếu đuối.
Một người vợ hạnh phúc là người biết mang niềm vui từ bên ngoài về nhà chứ không phải người chỉ biết ngồi nhà chờ chồng ban phát niềm vui.
Trở về là để chịu trách nhiệm, để đối mặt. Nếu anh cứ tiếp tục lẩn tránh, nỗi đau đó, vết thương đó sẽ không bao giờ tan đi.
Cha mẹ đã già, chẳng dám tiêu gì cho bản thân. Đến tết, bao nhiêu tiền con biếu, các cụ lại đem ra lì xì hết cho đám cháu chắt.
Chị đừng để sự phản bội của chồng phá hủy sự tự tin, lòng tự hào của chị về chính bản thân.
Tổ ấm của em. Em là nữ chủ nhân. Vợ cũ là khách. Tại sao chủ nhà lại sợ khách mà bỏ trốn?
Tôi vừa nhận tiền tết hơn 70 triệu đồng, định bụng năm nay có cái tết huy hoàng, ai dè vợ thu hết.
Đoạn đường phía trước của chị có thể bắt đầu lại bằng sự nhẹ nhàng và bình yên từ chính trái tim mình.
Một bà mẹ hiểu chuyện sẽ biết đâu là sự lựa chọn tốt nhất cho con trai mình.
Mỗi lần bà mang gà lên, căn hộ nhỏ vốn ngăn nắp bỗng biến thành cái chuồng gà bất đắc dĩ.
Đừng tin lời xin lỗi hay hứa hẹn ngay lúc này. Người thật sự muốn sửa sẽ tự giác thay đổi, chịu bất tiện, chịu bị giám sát tạm thời.
Đừng bao giờ hối hận vì mình đã sống tử tế. Sự tử tế của chị là vốn liếng quý giá nhất để con cái nhìn vào và tôn trọng mẹ.
Tết với em là ác mộng khi mẹ chồng cuồng dọn dẹp. Đồ đạc từ nhà kho đến phòng khách bà cứ khiêng ra rửa rồi trả về chỗ cũ...
Giữ kín chuyện con riêng tức là em đang đùa với lửa và quan trọng hơn, em đang vô tình làm tổn thương con mình.
Không có giải pháp nào tuyệt đối vẹn cả nhiều đàng như anh mong muốn nhưng là người một nhà thì sẽ thông cảm cho nhau.
Anh trách tôi tính toán với chồng, tiền lương đưa hết cho vợ mà khi cần cứ phải như đi xin nhưng không biết tiền anh lấy hơn cả lương đưa vợ.
Khi cảm nhận được sự an toàn và tin cậy từ mẹ, con sẽ tự nhiên mở lòng, chị cũng dễ hiểu con hơn và có thể định hướng khi cần.
Sống thật không đồng nghĩa nói năng không kiểm soát, cáu gắt hay quát tháo. Cảm xúc là thật nhưng cách thể hiện cảm xúc luôn là một sự lựa chọn.