PNO - Nếu thật sự không muốn bị can thiệp vào cuộc sống của mình, thì em và chồng nên có kế hoạch mua nhà, thuê nhà... để có thể ra riêng.
| Chia sẻ bài viết: |
Người qua đường 04-11-2024 10:32:53
30 tuổi & 2 con rồi mà tôi tưởng đâu 3 tuổi í. Gặp chuyện toàn kể lể trách móc, đổ lỗi. Đã có gia đình, việc đầu tiên đặt ra trước cả khi có con là phải tự lập, có chỗ ở riêng (mua/thuê nhà), sao ko thấy nhắc tới? Hết tính ở nhà ngoại rồi tới ở nhà nội. Ở nhờ nhưng muốn có tự do riêng, tự chủ, tự quyết. Muốn này muốn kia. Xin thưa là ko có đâu. Nhập gia tùy tục. My house, my rules. Cho dù là con cái ở nhà ba mẹ thì cũng thế. Bạn tự ra riêng, ở nhà riêng của bạn thì làm gì cũng ko sợ ai ý kiến, điều khiển cả. Ra riêng ở đi bạn. Phòng trọ bé tí cũng được. Tự sắp xếp lại cuộc sống theo ý bạn muốn, tránh sứt mẻ tình cảm gia đình mà bản thân cũng thoải mái tinh thần. Ko có cách khác đâu.
Lưu Trân 03-11-2024 15:53:39
Có lẽ mẹ không nhận ra những lời nói của bà đang gây tổn thương. Nhưng bạn có quyền tự quyết định cách sống của mình, đừng để tâm lý bị chi phối hoàn toàn bởi người khác.
Tuyết Mai 03-11-2024 15:50:52
Sức chịu đựng của mỗi người đều có giới hạn, và bạn đang chạm ngưỡng. Chỉ có bạn mới quyết định được mình muốn sống thế nào, nên đừng ngần ngại thay đổi nếu cần thiết, dù là đối với người thân.
Song Nghi 03-11-2024 15:48:52
Nghĩ đến bản thân và hai con đi bạn. Tìm một công việc nào đó rồi dần dần sống tự lập, như thế bạn sẽ có thêm nhiều động lực và không còn phải chịu đựng cảm giác bế tắc như bây giờ nữa.
Ngọc Tiền 03-11-2024 15:44:18
Có những phụ huynh thể hiện tình yêu bằng cách kiểm soát mọi thứ, và vô tình gây áp lực cho con cái...
Mỹ Kỳ 03-11-2024 15:38:00
Nhà chồng không đón nhận, mẹ ruột lại gây áp lực, bạn thực sự cần một không gian để thở. Có thể tạm thuê một căn phòng nhỏ, rồi từ từ tìm hướng giải quyết lâu dài cho mình và các con.
Ngọc Bích 03-11-2024 15:32:49
Mẹ bạn có thể lo cho bạn theo cách bà biết, nhưng cách nói và hành động của bà khiến mọi thứ trở nên mệt mỏi. Việc của bạn là phải bảo vệ sức khỏe tinh thần để còn chăm sóc con nữa. Bạn cần tìm cách giao tiếp thẳng thắn với mẹ.
Thanh Nhàn 03-11-2024 15:30:54
Nghe mà thương. Dường như bạn đang bị kẹt giữa một bên là áp lực từ gia đình và một bên là áp lực từ chính bản thân mình. Cố gắng lắng nghe chính mình, thử tìm khoảng thời gian riêng tư để lấy lại sự bình yên, bạn nhé.
Minh Hà 03-11-2024 08:31:22
Bạn nên thay đổi chính mình, đừng bắt mẹ phải thay đổi. Bà chỉ lo lắng và không hài lòng về bạn thôi. Có hai con rồi mà còn không ngăn nắp thì ai mà chịu được.
Thu Hà 03-11-2024 08:26:39
Tôi nghĩ vấn đề là ở bạn đang stress, chứ nhắc nhở kiểu như vậy thì người mẹ nào cũng hay nhắc
Khoảng 1 năm trở lại đây, em bắt đầu nghi ngờ chồng có bồ. Với kinh nghiệm bấy lâu nay, em tin nếu truy tới cùng chắc chắn sẽ ra sự thật.
Tôi chỉ như một cái sọt để bạn thân xả đi những rác rưởi cảm xúc, còn tâm tư của tôi chẳng hề có giá trị với cô ấy.
Nếu ngay cả một cuộc nói chuyện như vậy mà vẫn bị đẩy thành “ly hôn”, em cần nhìn thẳng vào một sự thật: vấn đề không còn nằm ở tiền...
Nếu tiếp tục ở lại, em sẽ phải làm quen với một điều: càng kéo dài, em càng cô đơn trong chính mối quan hệ của mình.
Sống chung với người vợ hễ không vừa ý là nổi điên, tôi cảm thấy mình như đang ở trong vùng chiến sự.
Nếu anh ta tiếp tục theo dõi, làm phiền, đe dọa, em cần mạnh dạn trình báo cơ quan chức năng. Đừng chờ đến khi mọi chuyện nghiêm trọng mới hành động.
Không phải chỉ khi có con thì gia đình mới hạnh phúc hay phụ nữ mới hoàn thành nhiệm vụ. Hạnh phúc hay không còn tùy vào quan điểm của mỗi người.
Vợ chồng tôi có một nhóm bạn thân, trong đó có một phụ nữ mà mãi sau này tôi mới biết cô ấy chính là người yêu cũ của chồng mình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.