PNO - Người quen biết chuyện lắc đầu, bảo tôi dại khi đem hết vốn liếng tiền bạc đổ vào cái nhà mình không được đứng tên.
| Chia sẻ bài viết: |
Phạm thị ngọc dunv 25-11-2022 08:53:37
Tui nghĩ bạn nên ra ở riêng. Ông bà trả được hay không được tùy họ. Nếu họ có để lại thì họ để lại con trai họ thôi đừng nghe họ vẻ vời. Đừng sợ tội bất hiếu mà họ cở đầu.
Tringuyen 24-11-2022 15:25:42
Thà là bỏ đi hết ta làm lại từ đầu
nhanle 23-11-2022 18:25:32
Nói chung bố mẹ chồng bạn quá cáo già, còn bạn thì như cừu non vậy. Bạn, chồng bạn è cổ, chắt bóp để trả nợ xây nhà cho bố mẹ chồng, còn chuyện thừa kế đất đai và ngôi nhà đó thì chỉ " ông trời" mới biết(?!)
Hoanganh 23-11-2022 07:52:12
Chồng ngu thì đánh chịu kêu ca gì em
Myly 21-11-2022 08:14:49
Ra nhanh còn kịp
Sự chi li trong hôn nhân thường được ngụy trang dưới cái tên mỹ miều là tiết kiệm cho tương lai.
Trưởng thành không phải là những chuyến đi thâu đêm suốt sáng, cũng chẳng phải là cái tôi xù lông nhím mỗi khi mẹ cất tiếng hỏi han.
Chồng có nhà trước hôn nhân, vợ dọn về ở sau cưới. Tiền sinh hoạt trong gia đình nhỏ gần như dồn hết lên vai người vợ đang mang thai.
Giữa cơn đổ nát của đời mình, bạn đã đủ mạnh mẽ để cho phép người khác đỡ lấy mình.
Về tới nhà, tôi bật chế độ dọn dẹp, giặt giũ, sắp xếp; còn chồng thì bật chế độ ra sân tập và lao ra sân như cơn gió.
"Em mệt mỏi lắm rồi, năm nào cũng quẩn quanh tết nhất như thế này. Em không chịu được nữa", vợ tôi than.
Tết năm nay, nhìn con ngủ ngoan trong vòng tay, tôi nhận ra tết quê không còn là nỗi ám ảnh như trước dù nó vẫn ồn ào, vẫn nhiều va chạm...
Một cái tết gọn gàng, vừa vặn với nhu cầu của gia đình mang lại niềm vui bền hơn rất nhiều so với cảm giác hào hứng mua sắm ngắn ngủi.
Sau tết, tôi học được cách buông bớt những kỳ vọng không thuộc về mình.
Người ta hẹn “con/cháu sẽ sớm về” vì biết rằng, nếu còn người chờ mình ở đó, còn người ta mong ngóng được gặp gỡ hỏi han… thì đó là tết.
Tưởng sẽ có tết trọn vẹn bên bố mẹ đã lớn tuổi, gia đình tôi ngậm ngùi quay lại thành phố sớm vì không chịu được sự ồn ào nơi quê nhà.
Mong rằng, ai rồi cũng sẽ tràn đầy những nguồn năng lượng bắt đầu hành trình mới của riêng mình, với tất cả những niềm hy vọng...
Tôi muốn giữ trọn không khí này vì chính mình cần nó, cần những khoảng lặng, cần những yêu thương.
Tết năm trước về ngoại, anh kêu đau lưng nằm lì trong phòng để mình tôi chở cha và các con đi thăm tết họ hàng.
PNO - Tôi học cách nhìn các mối quan hệ bằng một tâm thế khác, bớt đòi hỏi sự bền vững tuyệt đối, bớt ám ảnh về chuyện cũ.
Tết của Hà là những tiếng lục đục trong gian bếp của mẹ từ sáng sớm, mùi thức ăn lan tỏa khắp không gian.
PNO - Điện thoại im hơn. Lịch hẹn trống hơn. Và trong khoảnh khắc rất ngắn ấy, họ nhận ra một cảm giác rõ ràng: nhẹ nhõm.
Tết là để đoàn viên nhưng liệu có thực sự trọn vẹn khi phụ nữ phải dành toàn bộ thời gian trong bếp?