Menu

Anh muốn được già đi cùng em

14:00 23/06/2018

pno
Nước mắt người đàn ông trong anh, lần đầu tiên, bật ra. Nỗi lo sợ dồn thêm sự ân hận khiến anh bật thành tiếng nấc. Mọi tham vọng phù phiếm lúc này không còn ý nghĩa gì nữa.

Nam đang chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng thì nhận được điện thoại của cậu bạn bác sĩ. Họ, đã rất lâu rồi không liên lạc với nhau. Tiếng nhạc chuông reo gấp gáp như thúc giục, vồn vã một cách khó chịu, nhất là vào lúc anh đang cực kì bận rộn và vội vã này. “Tôi đang chuẩn bị họp, có việc gì thế bạn?”. “Vậy thôi ông họp đi, tôi có chút chuyện, ông họp xong thì gọi cho tôi nhé”. “Ok!”. Nam đáp ngắn gọn. Cuộc họp này với anh vô cùng quan trọng, bởi nó vừa tổng kết một dự án lớn của công ty, vừa bao hàm cả việc công bố quyết định thăng chức cho anh.

Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu chờ đợi,  hi vọng của một người đàn ông yêu việc và có chí tiến thủ. Nam đã cống hiến và chờ đợi nó rất lâu rồi. Trong thâm tâm, Nam muốn cho vợ thấy bao tháng ngày cô cằn nhằn khi anh quá bận, khi anh về muộn say mèm, khi về đến nhà lại có những cuộc gọi giật anh ra khỏi cửa... là hoàn toàn có lí do chính đáng.

Đàn ông ai cũng muốn có công danh, sự nghiệp bên một gia đình êm ấm. Nam có vợ chăm sóc hai con, vậy thì cô ấy nhẫn nhịn hơn một chút để làm hậu phương vững chắc, sao lại không thể? Đã hàng trăm lần Nam nhủ lòng sẽ cố gắng để dành thời gian nhiều hơn cho gia đình, cho hai đứa con bé bỏng, nhưng rồi lại chẳng đặng đừng, toàn những lí do kéo anh đi. Dự án này chưa xong, công việc khác lại tới… Anh cứ quay cuồng trong nhịp bon chen xô bồ ấy .

Anh muon duoc gia di cung em
Ảnh minh họa

Nam tính sau đợt này, anh sẽ xin nghỉ phép để cả nhà cùng nhau đi du lịch, vừa nghỉ ngơi, vừa hâm nóng lại những nguội lạnh đang bắt đầu trong cuộc sống hôn nhân. Anh sẽ cố gắng đi đón con sau giờ tan học nếu có thể, sẽ có mặt đúng giờ bên mâm cơm nóng. Anh sẽ cùng vợ nghe những câu chuyện chẳng đâu vào đâu của bọn trẻ, sau một ngày dài chúng ở trường. Anh sẽ… những vẽ vời cho tương lai, những dự định cho việc tận hưởng hạnh phúc không ngừng được anh lên ý tưởng. Và nó vẫn chỉ nằm lại trong suy nghĩ riêng anh…

Liên hoan sau buổi họp khiến Nam quên mất lời hẹn gọi lại cho bạn, cũng quên mất luôn không thắc mắc vì sao biết một ngày vui như thế, mà vợ cũng không hề gọi điện chúc mừng chồng. Chỉ đến khi ngồi tĩnh trí lại, Nam mới nhớ ra cuộc gọi của bạn, vội vàng tìm điện thoại bấm máy. “Chúc mừng ông đã được thăng chức. Tôi xin lỗi vì ngày vui như vậy mà lại nói điều này... Ông nên đưa vợ sang viện K kiểm tra lại sức khỏe… Cô ấy vừa khám chỗ tôi sáng nay…”

Điện thoại trên tay Nam rơi xuống đất. Người anh bủn rủn, tim nhói lên những nhịp đau đớn. Như vừa có một cú phang chí mạng làm Nam không thể đứng vững. Như có một bàn tay mạnh mẽ bóp nghẹt trái tim khiến anh không thể nào thở nổi. Niềm hân hoan, vui mừng vừa nãy không còn ý nghĩa gì nữa.

Nam, người đàn ông thành đạt, lần đầu tiên không đứng vững trên đôi chân chính mình. Anh cũng lần đầu tiên biết thót tim xa xót vợ, sau những năm dài chung sống. Người đàn ông vốn dĩ nghiêm túc, cũng đốt điếu thuốc lần đầu trong đời để tự trấn an mình… Nam thực sự hoảng sợ và không thể nào bình tĩnh nổi.

Anh muon duoc gia di cung em
Ảnh minh họa

Vợ Nam, dù đã nặng nhẹ cằn nhằn, dù hôn nhân đôi lần giông bão, nhưng cô ấy vẫn luôn là người đàn bà mà anh thực sự muốn đi cùng đến cuối con đường đời. Họ đã yêu nhau cả một thời tuổi trẻ, cô ấy đã sinh cho anh hai thiên thần bé nhỏ và chăm sóc chúng chu đáo, ân cần và đầy thương yêu trong những lúc Nam có nhà hay đi vắng. Mọi đối nội, đối ngoại trong nhà cũng đều một tay cô ấy…

Có người phụ nữ nào sắm tròn hai vai, từ nhà ra ngoài, lại không cảm thấy nhọc nhằn hoặc than vãn vài câu để tìm kiếm sự chia sẻ của người bạn đời… Nam không còn dám nghĩ tiếp nữa… Anh chỉ biết mong muốn lớn nhất lúc này là cầu xin ông trời cho anh được già đi cùng vợ. Chỉ thế thôi… Nếu phải đánh đổi chức vụ, nếu phải đánh đổi công việc hay cả một phần thân thể anh cũng được, anh chỉ cần mỗi ngày trở về, người ra mở cửa cho anh là vợ, là các con, là mâm cơm ấm đủ cả bốn người quây quần.

Nước mắt người đàn ông trong anh, lần đầu tiên, bật ra. Nỗi lo sợ dồn thêm sự ân hận  khiến anh bật thành tiếng nấc. Mọi tham vọng phù phiếm lúc này không còn ý nghĩa gì nữa. Nam chỉ cần duy nhất sự bình an cho vợ mình.

Nam phải về thôi, lành hay dữ Nam cũng sẽ là điểm tựa để vợ thực sự thấy bình yên trong những ngày bão giông.

                                                                                                 Đinh Hương