Kết quả tìm kiếm cho "con nha ngheo"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 40
Hàn dép không chỉ là sửa lại một món đồ mà còn là cách học sống tiết kiệm, biết gìn giữ và trân trọng từng vật dụng giản đơn quanh mình.
Những mảnh vá của mẹ không chỉ nối vải mà còn nối chúng tôi với cội nguồn, với lòng biết ơn, với cách làm người tử tế.
Tuổi thơ tôi gắn liền với tiếng xe đạp lạch cạch, với mùi mồ hôi mặn chát, và cả những bữa cơm vội vàng giữa đồng ruộng đầy nắng gió.
Cập nhật giá vàng, để ý hàng hiệu không phải do Liên ham giàu hay ganh tỵ mà có thể từ nỗi ám ảnh thiếu hụt tiền bạc từ bé.
Mùa hè của những đứa trẻ thành phố con nhà khó khăn có lẽ còn buồn hơn mùa hè của con nít nghèo ở quê…
Má nghĩ nếu bỏ chợ, không buôn bán thì coi như ngày đó không có đồng lời, mấy chị em tôi sẽ lại thiếu những bữa cơm có chút cá, chút thịt.
Má không còn phải lo toan vất vả, nhưng hình ảnh má cùng chiếc xe ve chai vẫn luôn in hằn trong tâm trí tôi, một cách kiêu hãnh, đầy tự hào.
Nhà nghèo nhất nhì trong thôn, nhưng má chưa bao giờ để chị em tôi thiếu đói.
Tấp vội vào quán nhỏ ghi bảng “bánh xèo miền Tây”, tôi muốn phóng ngay đến chiếc bàn ăn và mơ mộng về cái hương vị bánh xèo của má năm nào.
Từ đấy, cuộc đời tôi bắt đầu có ba. Ba yêu thương, bảo bọc, chăm sóc tôi như con gái ruột.
Bố mẹ em sang chơi, hoặc rủ anh sang nhà, anh đều có một thái độ rất không hợp tác. Kiểu như cực chẳng đã anh mới phải gặp gỡ ông bà.
Gần 40 năm rồi, tôi vẫn nhớ tên những cuốn sách mà ba mua cho anh em tôi.