PNO - Đi làm xa không có nghĩa là rời bỏ ba mẹ vì ở gần mà không lo được cho bản thân cũng không phải là hiếu thảo trọn vẹn.
| Chia sẻ bài viết: |
Huy Du 26-02-2026 06:58:23
Đọc tâm sự của bạn mà thấy tâm trạng của mình, dù mình là phụ nữ có 2 con rồi nhưng mà vẫn muốn ở với bố mẹ nè, cũng băn khoăn hệt như bạn luôn. Thương chúc bạn nhiều sức khoẻ để đi tiếp và tiếp tục là một nốt nhạc tươi đẹp của cuộc đời.
Em Liên 25-02-2026 13:10:23
Cảm ơn chị Hạnh Dung vì luôn nhìn thấy ánh sáng trong những người đang hoang mang. Đọc xong thấy lòng dịu lại.
Kim Loan 25-02-2026 13:07:20
Hy vọng năm tới, khi tết đến, bạn Ch. sẽ không còn cảm giác đau lòng vì rời đi nữa mà sẽ thấy mình đang chủ động chọn lựa cuộc sống của mình.
An Nhiên 25-02-2026 13:06:01
Bạn Ch. đã đi làm nhiều năm tức là đã rất giỏi rồi. Cảm giác mình “chưa đủ” đôi khi lại là động lực để tiến lên. Mong bạn tin vào giá trị của mình.
Luân 25-02-2026 13:04:52
Là người con xa quê, mỗi lần đọc những dòng như vậy đều thấy mình trong đó. Không phải yếu đuối, chỉ là mệt mỏi sau nhiều năm tự lập thôi.
Hưng 25-02-2026 09:26:17
Câu “an toàn trước mắt đôi khi lại là rủi ro dài hạn” thật sự rất thấm. Nhiều người trong chúng ta cũng đang mắc kẹt vì tâm lý này.
Mai Anh 25-02-2026 09:24:52
Thương bạn Ch. quá. Làm nghề xoa bóp bấm huyệt giữa Sài Gòn chắc đã vất vả lắm rồi. Mong bạn sớm tìm được chỗ làm mới phù hợp và giữ được sự tự tin như chị Hạnh Dung khuyên.
Mai Thy NL 25-02-2026 08:07:11
Dễ thương quá và chắc ba mẹ cũng vui lắm khi năm nay con ở nhà với ba mẹ lâu hơn.
Đàn ông bản lĩnh không phải là người im lặng rút lui mà cần biết nói lời từ biệt chân thành, dám đối diện với quyết định, sự lựa chọn của mình.
Tôi cứ ngỡ bước ra khỏi cuộc hôn nhân ngột ngạt thì sẽ được tự do, thoải mái nhưng thực tế lại trái ngược.
Hãy đặt thẳng vấn đề ra ở riêng. Đó là giải pháp triệt để và văn minh nhất cho những ca lệch pha quá nặng về lối sống như thế này.
Vì luôn đặt nhu cầu của con cháu lên trên hết nên mỗi lần nghĩ cho bản thân, cô lại có cảm giác áy náy như mình là người có lỗi.
Xưa giờ, mọi người hay nói phụ nữ nghiện mua sắm nhưng tôi lại khổ sở vì chồng mới là chiến thần shopping, chốt đơn.
Các con anh cũng sẽ sống trong sự hoang mang khi chứng kiến cha mình cúi đầu, từ bỏ lòng tự trọng.
Hãy hít một hơi thật sâu và tự nhủ ngày mai sẽ tính. Em chưa sinh con, đừng bắt bản thân phải diễn tập trước nỗi đau của sự quá tải.
Như ý nguyện, sau khi ly hôn chắc chắn tôi sẽ được nuôi cả hai đứa con mà sao tim cứ đau thắt lại.
Sự kiên nhẫn của anh là minh chứng lớn nhất cho tình yêu. Hãy để cô ấy thấy rằng: "Dù em có đẩy anh ra, anh vẫn vững chãi chờ đợi em".
Em sợ cái nếp coi thường chồng sẽ lặp lại từ mẹ sang con bởi chị vợ em cũng đối xử với chồng theo kiểu tương tự.
Vừa tìm được người đàn ông hiền lành sau một lần đổ vỡ nhưng tôi khựng lại vì anh nghèo, học vấn thấp. Con tim hay lý trí mới đúng lúc này?
Trái tim không thể quên nếu mắt vẫn nhìn thấy mỗi ngày.
Đừng vội kết luận cuộc hôn nhân này đã hết đường cứu vãn, cũng đừng ép bản thân phải nuốt hết tổn thương...
Tôi thương bố mẹ nhưng mỗi lần nghĩ đến việc bước chân về nhà lại thấy ngột ngạt.
Cuộc đời ngắn ngủi lắm. Em xứng đáng được sống một ngày bình yên không có tiếng chửi bới, được ngủ một giấc không phấp phỏng lo sợ đòn roi.
Em đang cần học gấp một khóa… yêu chồng bởi sau 1 tháng nữa, anh ấy sẽ trở về nhà sống chung với mẹ con em...
Làm thế nào để khéo léo từ chối những món quà kiểu này của mẹ chồng mà không làm sứt mẻ tình cảm gia đình?
Tương lai là thứ chưa xảy ra và việc em bệnh nặng cũng chỉ là giả định. Đừng dùng kịch bản đó để thử thách người đàn ông bên cạnh.