PNO - Đi làm xa không có nghĩa là rời bỏ ba mẹ vì ở gần mà không lo được cho bản thân cũng không phải là hiếu thảo trọn vẹn.
| Chia sẻ bài viết: |
Huy Du 26-02-2026 06:58:23
Đọc tâm sự của bạn mà thấy tâm trạng của mình, dù mình là phụ nữ có 2 con rồi nhưng mà vẫn muốn ở với bố mẹ nè, cũng băn khoăn hệt như bạn luôn. Thương chúc bạn nhiều sức khoẻ để đi tiếp và tiếp tục là một nốt nhạc tươi đẹp của cuộc đời.
Em Liên 25-02-2026 13:10:23
Cảm ơn chị Hạnh Dung vì luôn nhìn thấy ánh sáng trong những người đang hoang mang. Đọc xong thấy lòng dịu lại.
Kim Loan 25-02-2026 13:07:20
Hy vọng năm tới, khi tết đến, bạn Ch. sẽ không còn cảm giác đau lòng vì rời đi nữa mà sẽ thấy mình đang chủ động chọn lựa cuộc sống của mình.
An Nhiên 25-02-2026 13:06:01
Bạn Ch. đã đi làm nhiều năm tức là đã rất giỏi rồi. Cảm giác mình “chưa đủ” đôi khi lại là động lực để tiến lên. Mong bạn tin vào giá trị của mình.
Luân 25-02-2026 13:04:52
Là người con xa quê, mỗi lần đọc những dòng như vậy đều thấy mình trong đó. Không phải yếu đuối, chỉ là mệt mỏi sau nhiều năm tự lập thôi.
Hưng 25-02-2026 09:26:17
Câu “an toàn trước mắt đôi khi lại là rủi ro dài hạn” thật sự rất thấm. Nhiều người trong chúng ta cũng đang mắc kẹt vì tâm lý này.
Mai Anh 25-02-2026 09:24:52
Thương bạn Ch. quá. Làm nghề xoa bóp bấm huyệt giữa Sài Gòn chắc đã vất vả lắm rồi. Mong bạn sớm tìm được chỗ làm mới phù hợp và giữ được sự tự tin như chị Hạnh Dung khuyên.
Mai Thy NL 25-02-2026 08:07:11
Dễ thương quá và chắc ba mẹ cũng vui lắm khi năm nay con ở nhà với ba mẹ lâu hơn.
Sự níu kéo có thể xuất phát từ tình cảm thật, cũng có thể là cảm giác sợ mất mát, sợ thay đổi...
Em và bạn trai yêu nhau đã 2 năm và đang bàn chuyện cưới xin. Vậy mà chỉ vì em không cho nuôi mèo, anh ấy đã hủy hôn.
Nếu anh ấy tiến tới, em nghi ngờ đạo đức của anh. Nếu anh ấy dừng lại, em nghi ngờ bản năng của anh. Dù thế nào, thì anh ấy cũng “sai”
Không bao giờ là quá muộn để rèn giũa một con người.
Nhìn dòng tin nhắn của đứa em trai: "Anh ơi, cho em xin 500 ngàn đồng được không, em đói quá", lòng tôi thắt lại.
Hai người cần thống nhất lại cách chăm con, có thể là chia thời gian, trách nhiệm nhưng không phải bằng cách duy trì một “gia đình giả” như hiện tại.
Điều đáng quý không phải là con có tự tay nấu ăn cho cha mẹ hay không mà là con vẫn nhớ đến cha mẹ giữa bộn bề công việc.
Mọi người ơi, em thật sự đang phát điên lên mất. Em sắp sinh đến nơi rồi mà sao đời em khốn khổ thế này vì chồng ngoại tình.
Nếu một người không muốn thay đổi thì chúng ta mãi mãi bất lực trong việc khiến người ấy phải thay đổi.
Em hãy chọn chính mình ở hiện tại, khoan vội chọn ai trong hai người đàn ông đó. Đừng lặp lại sai lầm rồi phải nói "giá như" thêm lần nữa
Chẳng lẽ để giữ gìn hạnh phúc, tôi phải im lặng chịu đựng lời đe dọa ngoại tình và hạ mình để chồng thấy bản thân mạnh mẽ hơn?
Vợ em không còn quan tâm chồng không phải vì hết tình cảm mà có thể vì cô ấy đã mệt đến mức không muốn kỳ vọng nữa.
Có những gia đình sau ly hôn vẫn duy trì được việc cùng nuôi dạy con, để con ở với người này nhưng người kia được thăm và chăm con thường xuyên.
Ba chị em tôi mỗi tuần đều thay phiên vượt hàng trăm cây số về thăm nhưng vẫn không yên tâm vì cha mẹ già yếu lại sống đơn độc ở quê.
Ai cũng có quá khứ. Tôn trọng quá khứ không phủ định việc hướng tới tương lai.
Đừng nghĩ mình thất nghiệp. Hãy coi việc bồi bổ cơ thể, canh trứng, giữ thai và sinh con là dự án quan trọng mà em đang là giám đốc.
Tôi nên làm gì để chồng hiểu rằng tôi không hề coi thường anh? Phải chăng chính anh đang tự coi thường bản thân rồi đổ lỗi cho vợ?
Nếu em chỉ cố làm cho cô ấy dừng lại mà chồng em không thay đổi thì mối quan hệ đó sẽ chỉ chuyển sang một hình thức khác kín đáo hơn.