PNO - Cha mẹ nào cũng thương con, mong cho con cháu an vui, hạnh phúc, kể cả khi họ đã không còn trên cõi đời. Sống hạnh phúc, hòa thuận, nuôi dạy con ngoan… là cách hiếu kính ý nghĩa nhất.
| Chia sẻ bài viết: |
Minh Châu 25-10-2024 19:38:30
Đúng là văn hóa khác biệt gây khó khăn! Bạn có thể nhấn mạnh ý nghĩa truyền thống và thử tìm một cách mềm mỏng hơn để vợ hiểu rằng bạn không coi thường bên ngoại, mà chỉ muốn giữ lại nếp nhà
Yến Lê 25-10-2024 19:34:07
Vợ bạn có vẻ hơi 'sáng tạo' khi muốn biến bàn thờ thành kiểu "gia đình liên hợp quốc" đấy nhỉ? Mỗi bên nhường một chút, kẻo các cụ nhìn xuống lại lắc đầu vì con cháu cứ mãi tranh cãi chuyện ngồi đâu, đứng đâu.
Thuỳ Linh 25-10-2024 19:29:53
Thờ cúng là vấn đề không dễ dàng, đặc biệt khi hai gia đình có phong tục khác nhau. Có khi cần đặt cả tình cảm vào, không chỉ là trách nhiệm hay bổn phận, tìm điểm chung có thể giúp tránh căng thẳng giữa hai bên đấy
Quế Anh 25-10-2024 19:27:47
Chuyện thờ cúng mà làm như sắp phân chia biên giới vậy! Mà bạn thử suy nghĩ xem, nhà có thêm một bàn thờ thì cũng đâu làm ai mất mát gì, nhường nhịn cho êm ấm chẳng phải tốt hơn sao?
Sương Mai 25-10-2024 19:25:03
Thật khó cho bạn! Vấn đề thờ cúng là truyền thống đáng trân trọng, nhưng cũng là sự đồng hành, tôn trọng trong hôn nhân. Nên bàn kỹ để tìm cách dung hòa, không bên nào cảm thấy bị bỏ quên hoặc bị ép buộc
Nguyễn Văn Nam 25-10-2024 19:22:41
Nghe cứ như chuyện "ngôi nhà chung" nhưng là ở cõi âm nhỉ? Đúng là chẳng đâu vào đâu, người thì quyết giữ phong tục, người thì quyết thờ chung! Hai bên đang căng thẳng vì... không biết cách "để các cụ ngồi đúng chỗ"!
Ánh Dương 25-10-2024 19:20:23
Gia đình là chuyện lâu dài, mà thờ cúng cũng là tình cảm và trách nhiệm. Có lẽ bạn nên thử nói với vợ về ý nghĩa truyền thống của nhà bạn, để cô ấy hiểu cho cái khó của bạn hơn
Ngọc Châu 25-10-2024 19:15:48
Ôi, việc thờ cúng sao mà căng thẳng vậy! Bạn và vợ có thể cân nhắc thỏa hiệp, ví dụ, thờ hai bên nhưng trong hai khu vực riêng biệt. Mỗi nhà mỗi nếp, nhưng cũng nên có không gian để cân bằng
Lê Xuân Trường 25-10-2024 14:46:18
Chuyện nhỏ như con thỏ mà các cháu không nghĩ thoáng và chiều nhau được thì nên ly hôn, càng sớm càng tốt. Cháu trai nên xem lại mình: nhận thức quá lạc hậu, hẹp hòi.
Ttky
Cô vợ mới hẹp hòi vì không muốn thờ bên chồng, định chỉ thờ cha mẹ mình hay sao?
Giang 25-10-2024 11:14:13
thì bàn thờ cha má anh để ở nhà của anh anh, anh đi tới lui thắp hương cũng được rồi. Nhà anh, vợ anh muốn thời ba má vợ cũng đâu có gì sai... mà anh không chịu cho ngồi chung mâm
Khoảng 1 năm trở lại đây, em bắt đầu nghi ngờ chồng có bồ. Với kinh nghiệm bấy lâu nay, em tin nếu truy tới cùng chắc chắn sẽ ra sự thật.
Tôi chỉ như một cái sọt để bạn thân xả đi những rác rưởi cảm xúc, còn tâm tư của tôi chẳng hề có giá trị với cô ấy.
Nếu ngay cả một cuộc nói chuyện như vậy mà vẫn bị đẩy thành “ly hôn”, em cần nhìn thẳng vào một sự thật: vấn đề không còn nằm ở tiền...
Nếu tiếp tục ở lại, em sẽ phải làm quen với một điều: càng kéo dài, em càng cô đơn trong chính mối quan hệ của mình.
Sống chung với người vợ hễ không vừa ý là nổi điên, tôi cảm thấy mình như đang ở trong vùng chiến sự.
Nếu anh ta tiếp tục theo dõi, làm phiền, đe dọa, em cần mạnh dạn trình báo cơ quan chức năng. Đừng chờ đến khi mọi chuyện nghiêm trọng mới hành động.
Không phải chỉ khi có con thì gia đình mới hạnh phúc hay phụ nữ mới hoàn thành nhiệm vụ. Hạnh phúc hay không còn tùy vào quan điểm của mỗi người.
Vợ chồng tôi có một nhóm bạn thân, trong đó có một phụ nữ mà mãi sau này tôi mới biết cô ấy chính là người yêu cũ của chồng mình.
Một người đàn ông có thể không giàu, không giỏi ăn nói nhưng khi người phụ nữ của anh ta bị tổn thương, anh ta phải chọn đứng về phía cô ấy.
Câu hỏi anh nên tự đặt ra không phải là “chọn người yêu hay chọn con” mà là anh có đủ can đảm sắp xếp lại cuộc đời mình hay không.
Vợ chồng tôi tin tưởng nhau nhưng anh sắp đi công tác xa 4 tháng. Tôi đứng ngồi không yên với một quyết định đầy táo bạo và cũng đầy bất an.
Em từng nghĩ mình chỉ cần hai con nhưng bây giờ em thấy tiếc tuổi xuân và muốn lấy lại tự do để thực sự sống cuộc đời mình.
Trong chuyện bồ bịch ghen tuông này, chưa phân định được ai đúng ai sai. Vợ chồng em giữ thế trung lập thì mới giúp được cho cả ba má.
Tôi cố gắng giải thích rằng giúp người sai cách là tiếp tay cho cái ác nhưng con lại tỏ ra bất mãn, cho rằng mẹ thực dụng, máu lạnh.
Nếu một người đàn ông đã chọn cách im lặng, né tránh hoặc chối bỏ tức là họ không muốn đối diện với hậu quả của việc thừa nhận mình sai.
Nếu chồng hời hợt, cô ấy phải nói thẳng mong muốn của mình thay vì im lặng ra ngoài tìm kiếm sự an ủi.
Tôi rơi vào tình cảnh trái ngang, đem lòng thương người khách trọ nhỏ tuổi. Nỗi mặc cảm về tuổi tác khiến tôi vừa muốn bày tỏ vừa sợ.
Dựng lên một cuộc hôn nhân giả không phải là cách giải quyết mà chỉ là cách trì hoãn sự thật. Cái giá của sự trì hoãn đó thường rất đắt.