PNO - Cha mẹ nào cũng thương con, mong cho con cháu an vui, hạnh phúc, kể cả khi họ đã không còn trên cõi đời. Sống hạnh phúc, hòa thuận, nuôi dạy con ngoan… là cách hiếu kính ý nghĩa nhất.
| Chia sẻ bài viết: |
Minh Châu 25-10-2024 19:38:30
Đúng là văn hóa khác biệt gây khó khăn! Bạn có thể nhấn mạnh ý nghĩa truyền thống và thử tìm một cách mềm mỏng hơn để vợ hiểu rằng bạn không coi thường bên ngoại, mà chỉ muốn giữ lại nếp nhà
Yến Lê 25-10-2024 19:34:07
Vợ bạn có vẻ hơi 'sáng tạo' khi muốn biến bàn thờ thành kiểu "gia đình liên hợp quốc" đấy nhỉ? Mỗi bên nhường một chút, kẻo các cụ nhìn xuống lại lắc đầu vì con cháu cứ mãi tranh cãi chuyện ngồi đâu, đứng đâu.
Thuỳ Linh 25-10-2024 19:29:53
Thờ cúng là vấn đề không dễ dàng, đặc biệt khi hai gia đình có phong tục khác nhau. Có khi cần đặt cả tình cảm vào, không chỉ là trách nhiệm hay bổn phận, tìm điểm chung có thể giúp tránh căng thẳng giữa hai bên đấy
Quế Anh 25-10-2024 19:27:47
Chuyện thờ cúng mà làm như sắp phân chia biên giới vậy! Mà bạn thử suy nghĩ xem, nhà có thêm một bàn thờ thì cũng đâu làm ai mất mát gì, nhường nhịn cho êm ấm chẳng phải tốt hơn sao?
Sương Mai 25-10-2024 19:25:03
Thật khó cho bạn! Vấn đề thờ cúng là truyền thống đáng trân trọng, nhưng cũng là sự đồng hành, tôn trọng trong hôn nhân. Nên bàn kỹ để tìm cách dung hòa, không bên nào cảm thấy bị bỏ quên hoặc bị ép buộc
Nguyễn Văn Nam 25-10-2024 19:22:41
Nghe cứ như chuyện "ngôi nhà chung" nhưng là ở cõi âm nhỉ? Đúng là chẳng đâu vào đâu, người thì quyết giữ phong tục, người thì quyết thờ chung! Hai bên đang căng thẳng vì... không biết cách "để các cụ ngồi đúng chỗ"!
Ánh Dương 25-10-2024 19:20:23
Gia đình là chuyện lâu dài, mà thờ cúng cũng là tình cảm và trách nhiệm. Có lẽ bạn nên thử nói với vợ về ý nghĩa truyền thống của nhà bạn, để cô ấy hiểu cho cái khó của bạn hơn
Ngọc Châu 25-10-2024 19:15:48
Ôi, việc thờ cúng sao mà căng thẳng vậy! Bạn và vợ có thể cân nhắc thỏa hiệp, ví dụ, thờ hai bên nhưng trong hai khu vực riêng biệt. Mỗi nhà mỗi nếp, nhưng cũng nên có không gian để cân bằng
Lê Xuân Trường 25-10-2024 14:46:18
Chuyện nhỏ như con thỏ mà các cháu không nghĩ thoáng và chiều nhau được thì nên ly hôn, càng sớm càng tốt. Cháu trai nên xem lại mình: nhận thức quá lạc hậu, hẹp hòi.
Ttky
Cô vợ mới hẹp hòi vì không muốn thờ bên chồng, định chỉ thờ cha mẹ mình hay sao?
Giang 25-10-2024 11:14:13
thì bàn thờ cha má anh để ở nhà của anh anh, anh đi tới lui thắp hương cũng được rồi. Nhà anh, vợ anh muốn thời ba má vợ cũng đâu có gì sai... mà anh không chịu cho ngồi chung mâm
Em có bà chị dâu khá vô duyên và không biết điều. Cứ vài tuần chị về quê, thăm ba má chồng thì ít mà gom đồ ăn mang đi thì nhiều.
Nếu bước vào cuộc hôn nhân này, em phải chấp nhận quá khứ kia là một phần của anh ấy, không thể xóa đi, cũng không thể sửa lại...
Điều quan trọng không phải ai đúng ai sai, mà là hai người có còn muốn học lại cách yêu nhau theo điều đối phương cần nữa hay không.
Chuyến đi đẹp nhất không phải là đến những vùng đất mới mà là đường về nhà - nơi có vợ con đang chờ.
Thay vì tự dằn vặt mình nên đợi hay không, em hãy hỏi thẳng anh ấy rằng em phải chờ đến bao giờ.
Chồng tôi là một người đàn ông hiền lành nhưng lại có một thói quen đáng sợ: nói dối.
Đừng tự trách mình vì đã nghĩ đến người ấy trong lúc đau khổ nhất. Khi tổn thương, ta sẽ nhớ về nơi mình cảm thấy an toàn và được lắng nghe.
Dù nghèo nhưng vì yêu ngôi nhà từng sinh ra và lớn lên, sợ anh chị em bán khi cha mẹ sang tên, chồng em từ chối việc nhận thừa kế.
Bạn trai vô tư kể về người yêu cũ khi hẹn hò và đưa em đến các quán họ từng đi. Liệu anh thiếu tinh tế hay vẫn lưu luyến người cũ?
Em nên rà soát lại toàn bộ tài chính của mình, giữ riêng khoản dự phòng cá nhân, xác định rõ mình có thể hỗ trợ bao nhiêu mà vẫn sống ổn.
Nếu hoàn cảnh bắt buộc, thay vì làm trong đau khổ, em hãy cùng chồng tìm giải pháp và cố gắng nhìn thấy niềm vui, ý nghĩa của việc mình làm.
Con trai tôi vừa vào năm nhất đại học, bắt đầu muốn chứng tỏ cái tôi...
Em vẫn chọn ở lại nghĩa là con người hiện tại của anh ấy vẫn có điều khiến em yêu thương và không nỡ buông bỏ.
Hôn nhân không có chỗ cho sự nông nổi hay vội vàng. Nhưng cũng không nên mãi duy trì một vòng lặp của tổn thương, ly hôn rồi quay lại...
Vợ chồng em cưới chưa đầy một năm, lẽ ra vẫn đang là giai đoạn vợ chồng son ngọt ngào. Vậy mà suốt ngày vợ chồng gây nhau...
Em có thể chọn cách mừng cưới trong khả năng của mình, chân thành và giữ sự hiện diện, quan tâm trong những dịp quan trọng của các cháu.
Khi anh ấy chọn im lặng hoặc đứng về phía người khác để giữ hình ảnh “dễ chịu” thì thực chất em là người phải gánh hết những va chạm.
Tôi đủ bản lĩnh để đối đầu với áp lực ngoài xã hội nhưng lại thất bại thảm hại trong việc kiểm soát cảm xúc với chính cha mẹ mình.