Mẹ chồng tôi từng giả bệnh gọi con trai về, giới thiệu một cô gái - con của người bạn, nhằm để anh bỏ vợ. Không ép được chồng tôi, bố mẹ anh tuyên bố sẽ từ mặt, dọa không để lại cho anh tài sản gì.
Nhiều lần trước mặt tôi, bố chồng nói với khách rằng "thằng H. ăn phải bùa mê thuốc lú của cái con ấy, chứ bao nhiêu đám nhà cao cửa rộng thì chê để rồi rước cái của nợ chẳng có quái gì về nhà".
Công việc đang lu bu thì vợ điện: “Anh xin nghỉ phép một ngày được không?”. Tôi gắt: “Anh đang bận. Em có việc gì?”. Vợ ngập ngừng: “Vậy thôi...” rồi cúp máy.
Nhìn anh thui thủi về, chị có chút xót xa, dẫu gì cũng tám năm chồng vợ. Nhưng có vẻ anh vẫn không nhận ra mình đã sai chỗ nào, vợ chồng cần nhất chung thủy và tôn trọng mà anh lại không có được lấy một.
Mẹ chồng chị trách móc: “Con là vợ thì phải để ý việc làm ăn của chồng. Để mặc chồng thế, giờ làm ăn đổ bể, có phải khổ cả nhà không. Không biết giờ nó ở đâu, có nơi ăn chốn ở không nữa”.
Đã trót sắm vai một người đàn bà mạnh mẽ, tôi phải cố lao theo. Những đợt thuốc tóc rụng hết, tôi đội tóc giả đi làm, vẫn cố gắng trang điểm, cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Nhiều đêm khóc thầm, thương phận mình bạc phước.
Tôi luôn ý thức được rằng mình là một bà mẹ xấu xa nhưng không biết làm cách nào để có thể dừng lại được.
Từ trước tới nay, tôi luôn tin tưởng tuyệt đối vào chồng. Nhưng thứ anh mang về cùng với cơn say túy lúy ngày hôm đó đã khiến mọi niềm tin trong tôi về anh trở nên cạn kiệt.
Ấy là khi anh nghe tin tôi có bạn trai, cuộc gọi vồ vập bảo rằng: “Mẹ mướp! Cô liệu mà cho con tôi ngủ riêng nhá! Để nó thấy chuyện xấu hổ của hai người!"
Tôi không một lần nhắc lại chuyện cũ, toàn tâm toàn ý chăm sóc chồng con, nhưng vào chính ngày thôi nôi con gái, tôi lại một lần nữa phát hiện chồng mình chưa hề chấm dứt với cô gái kia.
Tôi nghi anh ta tiếp cận em chồng vì muốn quậy, anh ta không chấp nhận mình bị bỏ rơi, không chấp nhận mình là người cũ. Cô em chồng tôi sắc sảo là thế mà cũng không chống lại được sự mê hoặc của anh ta.
Nếu muốn bạn đối xử với chàng như một ông vua, thì nhất định chàng phải coi bạn là nữ hoàng, thì mới được.
Sau mấy tháng nguội lạnh chuyện gối chăn, chồng cũng dần mở lòng với tôi, vợ chồng lại gần gũi nhau thường xuyên như trước, ấy vậy mà điều kỳ lạ là cả năm sau tôi vẫn không có thai lại được.
Nhiều bài học chua xót từ việc vợ giận, không mở cửa mỗi khi chồng say, vẫn không làm mềm lòng những bà vợ cứng rắn...
Mỗi lần nghe bé Minh hỏi “ba con đâu?”, chị rũ xuống, cảm giác như có khối đá đè lên ngực. Tội cho con và cũng tự thương mình. Xót xa.
Từ khi con dọn đi, vợ tôi tìm cách khác “khủng bố” tinh thần con. Hầu như ngày nào cô ấy cũng nhắn tin cho con và dùng những lời lẽ rất nặng nề để xúc phạm con, mà bản thân tôi khi đọc cũng thấy rùng mình.
Điện thoại chuyền đến tay tôi, đầu bên kia xưng là vợ cũ của chồng tôi, muốn nói với em một việc. “Việc gì ạ?”. Lúc này chị đi làm ít quá, tiền học phí bé chưa đóng kịp, em cho chị xin được không?
Tôi lại gần, ôm chặt anh từ sau lưng hít hà mùi mồ hôi quen thuộc và thầm thì lời xin lỗi chuyện “vết áo nhăn” của buổi chiều.
Điều sai lầm của tôi là cứ lần lữa việc ly hôn vì ý nghĩ sẽ chẳng bao giờ yêu đương hay kết hôn nữa, mà vợ chồng lại không có tài sản chung, nên cũng không có gì cấp bách phải ra tòa.
Em rắn giọng nói với con, “tránh xa ổng ra nghe chưa, ổng có phải bố ruột mày đâu, giờ không tin được ai hết á. Bố ruột, ông nội còn lạm dụng con cháu được, huống gì ổng chỉ là bố dượng”.
Anh nói anh muốn đầu tư. Mảnh đất đó rộng đẹp, lại ở gần bố mẹ, nên anh quyết định mua. "Vậy còn tên người đứng sổ đỏ sau mua?". "Có lẽ sẽ để cho ba mẹ anh đứng tên cho tiện".
Ngay trong đám cưới của tôi, Nga không ngại ôm vai bá cổ, cười nói với chú rể, và xem tôi như "vô hình" dù tôi đứng ngay cạnh.
Vợ về vừa kể vừa đe tôi: "Là cô Lan đó cô không có nghề nghiệp nên phải nín nhịn chịu cảnh chung chồng, chớ tui hả, một nhát phăng teo ngay!", nói rồi còn trợn mắt nhìn tôi: "Bộ ông có tịch hay sao nín thinh vậy!".
Bản thân anh ta đã một đời vợ, nếu nói thẳng ra cũng chẳng còn trọn vẹn, hà cớ gì đòi một người vợ trinh trắng?
Chồng chứ có phải con đâu mà phải giữ, càng không giống món đồ để ai muốn cướp là được. Quan trọng là do chồng mình, chứ chẳng phải do ai ngoài đường kia đâu! Đàn bà hiện đại, có hiểu biết đều tin là như thế.